NHỮNG CƠN BÃO TRONG ĐỜI
May05

NHỮNG CƠN BÃO TRONG ĐỜI

Tùy Bút Nguyễn Phan Ngọc An (Viết tặng hiền huynh John Nguyễn) Rặng phi lao xào xạc… Người đàn bà giật mình run rẩy. Hơi lạnh từ biển bốc lên, toàn thân nàng co rúm lại với khí trời giá buốt đêm nay. Nàng nhìn đồng hồ, còn 20 phút nữa là đến giờ hẹn của Kiệt. Chàng đã hứa là bỏ vợ con ở lại Việt Nam để vượt biên với nàng cùng hai con riêng của nàng.  Người đàn bà đó không ai xa lạ… Cách đây gần mười năm.  Viên Chi tên của nàng! Viên...

Read More
HẬN SÔNG BA
May04

HẬN SÔNG BA

  Người nặng tình yêu cho đất nước Bao giờ quên được hận Sông Ba Chia ly bờ cõi sầu tan tác Nước Việt nghìn năm thấm lệ nhòa… Pleiku sương lạnh trời Tây Nguyên Chiến sĩ hiên ngang chẳng lụy phiền Cất bước oai hùng theo nhịp trống Một thời thanh sử dễ nào quên? Ngày ấy xông pha với Tiểu Đoàn Máu đào loang đỏ dòng Dakpla Chư Pao lệ nhỏ hờn ai oán Gởi sóng trùng dương nỗi xót xa… Ngồi đây mà nhớ mãi Hàm Rồng Vùng đất cơ đồ rạng núi...

Read More
NGÀN NĂM ĐẤT VIỆT
May03

NGÀN NĂM ĐẤT VIỆT

Thắm thoắt đã bao năm xa nước Khắp năm châu mòn mỏi đấu tranh Mong vá lại quê nghèo rách nát Xoá sao vàng, đất trổ mầm xanh!   Bước gian lao, quyết không sờn chí Mong sao đất nước mãi sống còn Đuốc nhân quyền rạng soi đất Việt Khắp ba miền thoát khỏi gùm công!   Mắt ướt mưa, Mẹ hiền từ giã Thương chiến hữu, còn mãi gian lao Ngậm ngùi xa nước, đôi tay trắng Hành trang:  kỷ niệm nén thương đau   Thương quê Mẹ, xanh xao cỏ...

Read More
LỜI TRẦN TÌNH 38
May03

LỜI TRẦN TÌNH 38

Hôm nay, Quốc Hận trở về, Đúng ba mươi tám năm kề cận thân! Chẳng mong nó cũng đến gần, Nó còn thân thiết, không phân biệt gì. Nhắc ta ngày ấy ra đi, Biết đâu vĩnh viễn! – Vậy thì trách ai? Sống nơi cõi tạm quá dài, Nhớ quê hương Mẹ, có ngày gặp nhau? Ở đây cùng những khổ đau, Trăm nghìn nỗi nhớ, mai sau vẫn còn? Nước non giờ đã hao mòn, Chúng đâm, đục, đẽo… màu son nhạt rồi! Bây giờ thân phận làm tôi, Dạ thưa khớp nớp, đứng ngồi...

Read More
MÙA ANH ĐÀO:  Mùa Ðau Thương Dân Tộc
May01

MÙA ANH ĐÀO: Mùa Ðau Thương Dân Tộc

Tôi đã thấy hoa Anh Ðào nở rộ, Trong một ngày nắng ấm tháng Tư đen. Khi vừng hồng vừa he hé vươn lên, Thì màu sắc tỏa đều ra tám hướng.   Tôi ngây ngất đắm say trong tận hưởng, Cả một vùng toàn màu trắng Phù Tang. Như rừng người thiếu phụ chít khăn tang, Ðang ngơ ngác nhìn quan tài trước huyệt.   Ôi màu trắng! Màu khăn tang diễm tuyệt! Khiến lòng người lắng đọng, ngắm say mê. Cảnh trời trong, nắng ấm của miền quê, Niềm thanh vắng của...

Read More