NIỀM ĐAU QUÊ MẸ

Nước tôi nằm cạnh biển Đông, Tiền nhân bảo vệ non sông an lành. Ngày xưa Trịnh-Nguyễn tương tranh, Mở mang bờ cõi rạng danh Lạc-Hồng. Bây giờ Việt Cộng đồng lòng, Hiến dâng đất biển phục tòng, vinh thân... Những lời ngụy biện vì dân, Tôn thờ chủ nghĩa hại dân đói nghèo. Bám vào xác chết bèo nhèo, Là tên đảng trưởng Hồ mèo thành tinh. Làm cho tổ quốc điêu linh, Tử vong bao triệu sinh linh hai miền. Trị dân chánh sách bạo quyền, Công an, độc đảng cướp tiền của dân. Từ trên xuống tới hạ tầng, Dân Giàu, Nước Mạnh như vầng mây đen! Xa vời bốn chữ nêu trên, Thịt lừa, rượu bịp tạo nên tính Hồ. Con người là của bụi tro, Tại sao Hồ xác không lo chôn liền? Hồ nằm ở đó tốn tiền, Trong khi dân đói, buồn phiền, tả tơi... Nhà tù xây dựng khắp nơi, Biểu dương chế độ giam người đấu tranh. Chuyên dùng thủ đoạn gian manh, Bắt người chụp mũ, tội danh lưu đày. Bày trò bản án công khai, Trước vành móng ngựa, dùng tay bịt mồm. Làm cho thế giới kinh hồn, Không ngờ phát-xít lại tồn nước tôi! Rêu rao dân chủ đầu môi, Miệt mài đánh bóng tô vôi độc tài. Mặc tình vơ vét, tiêu xài, Thay nhau đổi chủ, kinh tài đô la. "Triều đình" triệu phú "đảng ta", Mặc dân rên xiết không tha người nào. Kết hôn ngoại quốc thanh tao, Mãi dâm chánh sách, mặt sau buôn người. Là trò bịp bợm nực cười, Xót thương phận gái quê người khổ đau! Dân oan kêu thấu trời cao, Đất đai bè lũ đua nhau cướp dành. Cùng nhau thưa kiện, đấu tranh, Chúng không giải quyết, trở thành tội nhân. Thật là chế độ ÁC dân, ƯƠN HÈN vợi giặc, thọ ân Bá quyền. Cúc cung gọi tốt láng giềng, Niềm đau nỗi khổ gông xiềng quê hương. Con xin khấn nguyện Trời thương, Diệt loài quỷ đỏ, quê hương thái bình. Hoài Sương (Ngày Quốc Hận 30 Tháng Tư Đen) 17 TBTĐ. AZ

Author: Chau Pham

Share This Post On
Wedding Photo, Engagement Photo, Birthday, Outdoor,
Share This