LÃO GIÀ MẮC DỊCH

photo (6)Nữ văn nhạc sĩ Trịnh Thanh Thủy chào đời tại Hà Nam, Bắc Việt trong một gia đình có truyền thống văn chương chữ nghĩa, cô là cháu ba đời của cố thi hào Nguyễn Khuyến tức cụ Tam Nguyên Yên Đổ.  Cô đã bắt đầu viết văn và làm thơ từ thời trung học Trưng Vương.  Trong gia đình, Cô còn có một người em trai đã trở thành nhạc sĩ nổi tiếng đó là nhạc sĩ Trịnh Nam Sơn.  Trong thời gian qua, Cô đã sáng tác nhiều nhạc phẩm và phát hành 2 CDs và 2 DVDs mang chủ đề Vùi Sâu Thương Nhớ và Thao Thức.  Về lãnh vực văn chương, Cô đã sáng tác hai truyện dài Định Mệnh và Lão Già Mắc Dịch đã được phát thanh trên làn sóng Đài Nationwide Việt Radio trong chương trình Thao Thức với  Trịnh Thanh Thuỷ  vào mỗi Tối thứ Ba từ 7:30pm đến 8:00pm và phát lại vào lúc 11:00 sáng thứ Sáu hàng tuần trên băng tần FM 100.3 HD2 tại Washington DC, Virginia và Maryland hoặc trên băng tần FM 92.5 HD3 tại New Jersey và Philadelphia, và 24/24 trên Internet Global (toàn cầu).  Đặc biệt văn nhạc sĩ Trịnh Thanh Thủy còn là người phụ nữ đầu tiên huấn luyện cá sấu.  Quý độc giả muốn xem tận mắt Cô huấn luyện cá sấu như thế nào, quý vị có thể gửi email về:  Trinhthanhthuyns@yahoo.com.   Hay mở YouTube:  Trinh Thanh Thuy huan luyen ca sau sẽ được chứng kiến cảnh huấn luyện rất ngoạn mục. 

----

   truyện dài:

(Tiếp Theo Kỳ Trước)   Rồi ngày tháng trôi qua, vợ chồng Việt không bao giờ bước chân qua nhà Khải nữa.  Hạnh không trách em vì lỗi của chồng mình.  Hạnh cố quên đi và cũng không bao giờ nhắc tới.  Nàng vẫn vậy, chịu đựng và không muốn gây gổ với chồng cho cửa nhà êm thấm.  Nàng chỉ hy vọng sau vụ này, chàng sẽ tởn tới già và sẽ không  bao giờ tái diễn nữa. Sáng nay khi ngủ dậy, Khải nói với Hạnh: _Năm tới tháng Bảy mình về Việt Nam chơi thăm gia đình nghe em?  Em chịu không? Hạnh gật đầu, về cũng được.  Thăm hai thằng em trai còn kẹt lại ở Việt Nam và cô em kế của Hạnh.  Thằng Nam, kế Việt có ba đứa con nay đã lớn, con gái đầu lòng mười bốn tuổi, hai con trai mười hai và mười một.  Còn Tiến, cậu em út của Hạnh cũng có hai con trai còn nhỏ tí.  Phúc, cô em gái kế Hạnh, lấy chồng trễ và có một con trai mới mười tuổi.  Việt là em trai lớn, kế cô em Phúc đã sang Mỹ.   Còn Nam và Tiến ở chung với ba má Hạnh.  Khi về Việt Nam, Hạnh cho Nam tiền để dọn ra ở riêng.  Còn Tiến được ở chung với ba má luôn để chăm sóc ông bà.images (2) Nhưng mỗi Khi Hạnh ở Mỹ về đều tụ họp tất cả lại nhà ba má Hạnh, có khi ngủ lại, ngủ la liệt khắp nơi trong nhà.  Nhà đông, con cháu ồn ào như cái chợ.  Nhất là  mỗi lần vợ chồng Khải về Việt Nam, các em các cháu đều kéo nhau về nhà Tiến ở cả tuần vui lắm.  Ăn uống đi chơi ở bất cứ đâu, cả đại gia đình cùng đi, Khải Hạnh đều bao cả nhà, tiền bạc tiêu xài thoải mái.  Hai bác Khải Hạnh đều quý các cháu, con của hai cậu em.  Nhất là con bé Thuý Nhi, nó là con gái đầu lòng của Nam, năm nay nó đã lên mười bốn tuổi, cao ráo, trắng trẻo.  Tuy tuy ít tuổi nhưng nó trông trổ mã sớm hơn những đứa trẻ cùng trang lứa, nó lại khôn lanh, biết ngọt ngào chiều chuộng, nhõng nhẽo với hai bác và nhất là ăn nói rất lễ phép…vì vậy hai bác thương nó nhất trong đám cháu.  Hơn nữa, Khải lại là người cha rất chiều và thương các con của chàng, chúng muốn gì không bao giờ Khải từ chối.  Khải cưng chiều đứa con gái út của chàng nhất.  Nó ra đại học hai năm nay, bây giờ nó cũng đã có jop và đi làm xa, không ở với bố mẹ nữa.  Từ khi nó lấy chồng, Khải  rất nhớ nó, và khi gặp con cháu vợ bé nhỏ cũng dễ thương, nên Khải quý cháu Thuý Nhi vô cùng. Kỳ nào bác Khải ở Mỹ về cũng dắt Thuý Nhi đi chơi, mua quần áo đẹp cho con bé.  Tội nghiệp, nó thèm và thích đủ thứ.  Tính Khải từ xưa tới nay rộng rãi với các con, thoải mái về tiền bạc nên khi chi tiền cho gia đình hay mua sắm cho các cháu, không ai là không khen Khải quá tốt.  Họ cũng không thắc mắc, có người còn thì thầm khen Hạnh có phước, lấy được ông chồng tuyệt vời hạnh phúc.   Vợ chồng Khải làm quản lý cho tiệm giặt và sửa chữa quần áo nên đời sống cũng tự do và tiền bạc có đồng ra đồng vào rủng rỉnh hơn đi làm hãng xưởng.  Muốn nghỉ chỉ việc báo cho chủ hay trước một tháng là hai vợ chồng tha hồ đi thoải mái.   Về lại Mỹ, là nhào vào làm việc, tuy có vất vả cho Hạnh vì phải ngồi gò lưng sửa chữa những bộ quần áo to, trong khi cả người Hạnh bé cỏn con.  Khách giặt ủi chả bao nhiêu tiền, nhưng tiền vào là nhờ sửa chữa may vá quần áo cũ và mới cho khách. Bây giờ về Việt Nam hoài nên quen đi.  Cứ một hai năm, hai vợ chồng lại góp nhặt tiền bạc về Việt Nam chơi.  Cứ mỗi lần anh chị “áo gấm về làng” thì họ hàng anh chị em đều quý trọng làm cho hai vợ chồng Hạnh hãnh diện vô cùng.  Họ hàng nội ngoại và bạn bè cũ, ai cũng đều kính nể.  Thật sung sướng biết bao!  

-----------oOo-------------

  Kỳ này hai bác Khải, Hạnh về ăn Tết ở Việt Nam.  Cả đại gia đình tụ họp nhộn nhịp.  Bác Khải năm nay mừng tuổi cho Thuý Nhi quà Tết là một chiếc xe Honda gắn máy mới toanh.  Cả nhà ngạc nhiên, bác Hạnh vui mừng cho Thuý Nhi vì được bác trai thương quý.  Hạnh cười tươi, ôm Thúy Nhi nói nựng: _Sao con có thích  quà bác trai cho không? Con là nhất nhà rồi đấy nhé!   Bác Khải nói với hai cậu em trai Hạnh:   _Anh mua xe cho Thuý Nhi vì nó lớn nhất trong gia đình.  Năm nay nó lại mười sáu tuổi; tuổi ngọt ngào nhất của người con gái.  Ở bên Mỹ, sinh nhật năm mười sáu cho con gái quan trọng lắm, được gọi là “Sweet sixteen”.   Mua cho nó cái xe cho nó đi học hãnh diện với bạn bè. Quay sang vỗ vào vai Thuý Nhi, chàng nói tiếp: _Cố gắng học giỏi nghe Thuý Nhi, rồi đi làm, có tiền nhiều cho lại bác nhé! Cả nhà cùng cười vì câu nói đùa của Khải.  Con bé Thuý Nhi Thích quá, mẹ của Thuý Nhi mắt sáng rỡ, vui ra mặt, có nằm mơ cả đời cũng không mua nổi cho con gái chiếc xe này!!  Con Thuý Nhi thế mà sướng, có bác ở bên Mỹ về cái gì nó cũng có.  Bác trai không bủn xỉn kẹo kẹt, còn bác gái thì dễ dãi, ao cũng được…  Hôm nay mùng ba Tết, cả đại gia đình cùng đồng ý ở nhà không đi ra khỏi cửa và tổ chức ăn uống, mở sòng bài gia đình đánh bầu cua cá cọp cho vui. _Bác Khải giàu nhất để bác Khải làm cái nhé?  Chúng mình ăn bác Khải còn có tiền chung cho mọi người. Tiến, em út của Hạnh vừa cười vừa đưa ý kiến.  Mọi người tán thành, cười theo.  Ai ăn, bác trả sòng phẳng.  Ai thua nhiều quá bác tội nghiệp cho lại, chơi vậy thì ai dại gì mà không chơi?  Nhất là năm đứa cháu, chúng nó nhao nhao vỗ tay vui mừng.  Hai cô em dâu, em gái, em rể đều ngồi cả vào sòng bài, khiến không khí thật vui tươi, hào hứng.  Hạnh nhìn những đứa cháu ruột của mình, thương chúng quá.  Nhất là con bé Thuý Nhi, mười sáu tuổi nó đẹp hẳn ra.  Mới ngày nào nó còn bé tí ti, mày nay đã mười sáu tuổi rồi ... Hạnh nhớ đến lần đầu tiên về lại Việt Nam, nó gầy nhom đen thủi, cứ trố mắt nhìn hai bác ở bên Mỹ về sợ không dám lại gần.  Nó vừa thèm thuồng được hai bác hỏi tới, vừa sợ hãi vì lạ, hai bác trông sang trọng quá... Thế mà bây giờ nó ngồi kia như một thiếu nữ sắp trưởng thành, đẫy đà cao ráo… Hôm nay, Thuý Nhi mặc chiếc áo thung mầu đỏ đậm, cổ hở tới ngực, chiếc quần jean mà chính bác Khải đã mua và lựa chọn ở Mỹ mang về.  Hai bác mua quà cho cả nhà, không ai mà không có quà bên Mỹ.  Hạnh nhìn con cháu trầm trồ khen thầm trong bụng.  Trông nó đẹp hẳn ra, khuôn mặt trái soan đầy đặn, mịn màn trắng ngần và hồng hồng đôi má, đôi môi trái tim đỏ tự nhiên, mái tóc mây dài đen bóng hơi gợn quăn buông xoã qua vai.   images (3)Bỗng Thuý Nhi la lên: _A...bác Khải lại thua nhi rồi!  Nhi có ba cua nè ...ha...ha… Tiếng cười giòn của Nhi làm tất cả mọi người cười theo.  Bác Khải tức quá lấy nắm hạt dưa ném ngay vào giữa đôi ngực của Thuý Nhi, bác nói: _Thuý Nhi ăn hoài à thấy mà ghét… Chắc Nhi ăn gian hay có bùa ngải gì không mà ăn hoài vậy?  Hạnh coi hôm nay bé Nhi hên quá phải không em? Những hạt dưa đỏ tươi rơi tới tấp vào lồng ngực nửa kín nửa hở vì cái cổ trái tim hơi trễ... vài ba hạt dưa dính lại trên làn non, mịn màng của Nhi ...Thuý Nhi cười như nắc nẻ.  Hạnh nhìn cháu cười, nàng cũng vui lây nói tiếp: _Nhi cứ ăn đi con cho bác Khải vỡ nợ...bác cháu mình ăn rồi có tiền mai đi Đà Lạt chơi. Cả nhà ồn ào như cái chợ.  Khải nhìn Thuý Nhi với cặp mắt trìu mến rồi chàng thật nhanh chúm miệng hôn gió Nhi một cái. ----------oOo---------- Hôm nay mùng năm Tết, Khải mướn cái xe van để chở cả nhà đi Đà Lạt chơi, dự trù đến mùng mười Tết sẽ trở về Sàigon, kể kịp ngày mười lăm, vợ chồng Khải sẽ trở về lại Mỹ.  Bác Khải làm tài xế lái xe, bé Thuý Nhi đòi ngồi ghế trên cạnh bác Khải để xem bác lái xe và ngắm nhìn phong cảnh dọc đường.  Ai cũng im lặng ra phía sau, nhường cho con bé là cháu gái nội duy nhất trong giòng họ. Hạnh nói: _Ừ để bác ngồi sau với mẹ các con cho tiện nói chuyện! Khải lái xe nhưng cặp mắt luôn liếc nhìn con cháu vợ... Chàng nghĩ thầm "con bé xinh quá".  Hạnh không để ý, nàng vô tình cứ luôn nghĩ bác cháu nó quý nhau tốt quá.  Nếu Ngọc, con gái lớn của Hạnh nếu lấy chồng sớm, thì có lẽ bây giờ con của nó cũng lớn  xấp xỉ bằng cỡ con Thuý Nhi bây giờ... Tới Đà Lạt, Khải đề nghị mướn sáu phòng ngủ, chia ra ba cặp, một mình Thúy Nhi được ở riêng một phòng nhỏ, hai phòng kia cho bốn thằng nhóc.  Gọn gàng, tiện lợi và bé Nhi vẫn được ưu tiên vì là con gái.   Sáng nào bác Khải cũng rủ bé Nhi dậy sớm chạy bộ để thể thao.  Bác Khải có mua cho Thuý Nhi một bộ đồ tập thể dục, made in USA đàng hoàng.  Hai bác cháu chạy một vòng từ chợ lên đồi qua vườn Bích Câu, rồi vòng quanh hồ Xuân Hương rồi mới chạy trở về hotel mỗi buổi sáng.  Bác Khải với Thuý Nhi thật hợp tình hợp ý.  Bác Khải đọc được và biết được ý nghĩ của Thuý Nhi muốn gì? cần gì?  Chưa kịp nói ra, bác đã biết rồi.  Thuý Nhi trông giống như một con búp bê của bác Khải, Nhi luôn được nuông chiều hết mức như một nàng công chúa. Thuý Nhi hỏi: _Bác Khải về Mỹ rồi bao giờ trở lại? Bác Khải nghe Nhi hỏi, ngừng chạy.  Hai bác cháu ngồi xuống đám cỏ xanh tại vườn Bích Câu Kỳ Ngộ, một vườn hoa thật đẹp nhưng vắng lặng của Đà Lạt.  Hai bên là những ngọn đồi có những cây thông cao vi vút, xanh tươi dọc theo là dòng  nước của hồ Xuân Hương.  Bác Khải nhìn Thuý Nhi với đôi mắt trìu mến thật sâu đậm tình thương, bác hỏi Thuý Nhi. _Khi nào Thuý Nhi muốn bác về Việt Nam, kêu là bác về chịu không?  Nào Thuý Nhi nói đi khi bác Khải đi, Thuý Nhi có nhớ bác Khải không? Có mong bác Khải về với Thuý Nhi không?  Khi nào bác Khải về, Thuý Nhi  muốn cái gì bác Khải sẽ mua cho cái đó chịu không? Thuý Nhi sung sướng cười thật vui và xáp lại gần bác Khải, ôm cái chân bác để tỏ lòng thương mến như một đứa con gái cưng bé nhỏ được cha thương yêu chiều chuộng.  Thuý Nhi Chu miệng nói giọng nhõng nhẽo: _Bác Khải ơi, sang năm Thuý Nhi mười bẩy tuổi, rồi năm tới Thuý Nhi sẽ lên mười tám.  Mà bác Khải có biết không, Thuý Nhi thích nhiều thứ lắm!!!! Khải cười thích thú vuốt tóc đứa cháu gái nhỏ, chàng âu yếm: _Thuý Nhi muốn gì cũng có, Thuý Nhi dễ thương vậy làm sao bác Khải từ chối được?  Hôm nay bác Khải đi mua cho Thuý Nhi một cái cell phôn trước nhé? Để cần gì Thuý Nhi cứ gọi phone cho bác Khải.  Như vậy chịu chưa? Thật ngoài sức tưởng tượng của Thúy Nhi vì từ trước đến giờ Thuý Nhi chưa bao giờ dám mơ ước đến cái cell phôn.  Thúy Nhi ngồi nhỏm dậy, nhìn thẳng vào bác Khải… Sao hôm nay trông bác Khải đáng yêu quá chừng chừng.  Bác vui vẻ, tử tế, xài tiền rộng rải và chịu chi “sộp”.   Thuý Nhi càng lớn, bác Khải càng cưng chiều hơn.  Bố mẹ làm không đủ ăn, nên Thúy Nhi luôn luôn thua chúng bạn đủ thứ, từ quần áo cho tới tiền ăn quà sáng.  Thèm mặc không nói làm gì, tèm ăn mới khổ!! Hồi Nhi mười tuổi, bác Hạnh chưa về Việt Nam, Thuý Nhi thèm ổ bánh mì thịt thơm dòn, thèm tô phở nóng hổi thơm lừng mùi hành ngò, nhưng không bao giờ có mà ăn.  Bữa ăn sáng thường ngày của gia đình Thúy Nhi là khoai lang, khoai mì luộc, thỉnh thoảng cái bánh khúc hay bánh dày đậu là mừng lắm rồi.  Thế mà từ ngày hai bác ở Mỹ về, cha mẹ Thuý Nhi có nhà mới, đời sống khá hơn, chị em Thuý Nhi được ăn ngon hơn trước, có quần áo Mỹ, có tiền rủng rỉnh ăn vặt.  Cũng nhờ được ăn uống no đủ, nên Thuý Nhi mau lớn, trổ mã thật nhanh, ra dáng con nhà giàu.  Trong lớp các bạn không dám coi thường Thuý Nhi nữa.  Chúng bạn thèm thuồng làm quen tới tấp, làm Thuý Nhi hãnh diện vô cùng.  Nhà có Việt Kiều hồi hương ai thấy cũng nể hết, nhất là Thuý Nhi lại được bác Khải thương yêu nhất trong đám cháu bên nội bên ngoại còn kẹt lại ở Viêt Nam.  Bác Khải vừa cho Thuý Nhi sinh nhật mười sáu tuổi một chiếc xe Honda gắn máy.  Bây giờ, bác lại sắp sữa mua cho cell phôn mới.  Kỳ này thì lũ bạn của Thuý Nhi nhìn thấy lé mắt luôn... Thuý Nhi tiến lại gần bác Khải, ôm cổ bác Khải hôn tới tấp vào đầu bác, miệng tíu tít cảm ơn: _Nhi cảm ơn bác…Nhi cảm ơn bác… Bác Khải vòng hai tay ôm Nhi, bác hôn lên mái tóc của Nhi và nhỏ nhẹ nói: _Bác sẽ mua phôn cho Nhi nhưng Nhi không được dùng bây giờ.  Đợi đến khi hai bác về Mỹ thì Nhi mới được lấy ra xài, okay không?  Thuý Nhi nhớ phải gọi phone bác thường xuyên nhé.  Một tuần gọi cho bác Khải ít nhất hai lần để bác nghe tiếng nói của Thuý Nhi cho đỡ nhớ…  Thuý Nhi phải học giỏi và ngoan không được có bạn trai rồi học hành sa sút, bác Khải sẽ rất buồn!!  Bác Khải sẽ không về Việt Nam nữa.  Còn nếu Thuý Nhi ngoan, bác Khải dặn sao phải nghe như vậy.  Mỗi tháng bác sẽ gửi về cho Thuý Nhi năm mươi đô-la chịu không? Nói xong, Khải quàng tay lên vai Thúy Nhi và ghì Thúy Nhi sát vào lòng mình… và tiếp tục với giọng ngọt ngào: _Khi nào Thuý Nhi lên mười tám tuổi, mỗi tháng bác hứa sẽ gửi về cho Nhi một trăm đô-la để xài và dùng tiền đó trả tiền điện thoại.   Nhớ là gọi cho bác mỗi tuần cho bác biết là Thuý Nhi có ngoan không nhé?  Nếu Thúy Nhi bằng lòng thì ngoéo tay hứa với bác Khải đi nào? Thuý Nhi cười nghĩ thầm trong đầu, tưởng chuyện gì khó, điều kiện bác Khải đặt ra quá dễ dàng thì ai mà chả hứa được.  Wow, năm mươi đô-la Mỹ đổi ra được khoảng hơn năm trăm ngàn tiền Việt Nam.  Một tháng đi học mà có nhiều tiền như vậy tha hồ và tiêu xài.  Thuý Nhi cười sung sướng đáp lời bác: _Bác Khải ơi, Nhi hứa… Nhi hứa … với bác Khải, Nhi sẽ ngoan và nghe lời bác! Bác Khải cười, vừa kéo bé Nhi đứng dậy vừa nói: _Thôi được rồi, đi về kẻo cả nhà lo.  Bây giờ, hai bác cháu mình cùng chạy song song cạnh nhau để trở về hotel nhé! Hạnh đang ngồi trong phòng nói chuyện với hai cô em dâu, thấy Khải và Nhi bước vào, hai khuôn mặt vui vẻ thoải mái.  Bé Nhi cười tươi sà vào lòng Hạnh, trước mặt mẹ của Nhi.  Hạnh giang vòng tay ôm cháu, nàng ân cần hỏi: _Sao sáng sớm hai bác cháu chạy có mệt không?  Đói bụng chưa? Đi thay quần áo xong đi ăn sáng, rồi mình đi coi thắng cảnh nghe con! Quay sang nhìn Khải, nàng nói tiếp: _Còn anh, về phòng mình tắm rửa thay quần áo xong rồi anh chở cả nhà đi khắp nơi chơi hôm nay để mai về lại Sài Gòn.  Mình còn phải đi thăm chú thiếm  Khang cho xong.  Em bắt đầu sốt ruột về việc nhà, rồi công ăn việc làm ở Mỹ mà mình cứ bỏ đi hoài, nếu lỡ bị mất việc thì kẹt lắm!!! Khải gật đầu rồi nhanh nhẹn đi trở ra, về phòng của hai vợ chồng. e630a4f0-7789-4219-b28d-7e085511718b Khải mua cell phone cho Thuý Nhi, nhưng dấu không cho Hạnh biết.   Mấy ngày sau thì bố mẹ của Nhi biết khi Thuý Nhi vô tình khoe với mẹ: _Mẹ biết không, bác Khải thương quý con lắm mẹ ạ ... Bác Khải bảo con phải chăm học và không được có bạn trai.  Ngoan ngoãn học giỏi bác sẽ gửi về cho con mỗi tháng năm chục đô-la đó mẹ.  Con cho mẹ hai chục đô-la, còn con giữ ba chục đô-la để con mua đồ cho con nghe mẹ.  Từ nay, bố mẹ khỏi phải cho con tiền nữa. Mẹ Thuý Nhi đợi chồng ra ngoài rồi bà mới dặn nhỏ con gái: _Lần sau con đừng nói trước mặt bố những chuyện này nghe con.  Con cũng đừng nói cho bác gái biết, rồi bác gái tiếc tiền bác ấy sẽ khó chịu con ạ.  Bác trai tuy tốt và rộng rãi nhưng còn bác gái dù là chị ruột của bố con đi nữa mà cứ nhìn thấy chồng cho tiền bừa bãi chi phí cho các cháu quá nhiều...bác gái sẽ đau con xót, con có biết không?  Dù sao hai bác cũng còn các anh, các chị, con của hai bác để chăm lo.  Vì vậy con phải kín đáo khôn khéo, cẩn thận đừng cho ai biết chuyện này.  Ngay cả với các em của con… Con có nhớ lời mẹ dặn không?  Thuý Nhi dạ luôn miệng cho mẹ yên lòng.  

------------oOo------------

  Từ ngày đi chơi ở Việt Nam về, Khải trở nên vui vẻ, yêu đời hơn xưa.  Chàng bắt đầu để ý chăm sóc da mặt, dùng kem chống nắng và kem dưỡng da chống lão hóa, cũng như chải chuốt nhuộm tóc, và tập dục thường xuyên, và ăn uống kiêng cữ…  nên Khải nhìn trẻ hẳn ra dù chàng đã hơn sáu mươi.   Trông Khải còn trẻ hơn mấy cậu em trai của vợ thua chàng cả chục tuổi. Hạnh thấy chồng chưng diện trông có sáng sủa hơn xưa, nhưng nàng cũng không mấy bận tâm, nàng vẫn chăm chỉ cặm cụi may vá lo làm ăn tần tiện từng đồng... Tuần nào Khải cũng lén lút vào phòng tắm nghe phone của cháu Thuý Nhi gọi cho bác Khải.  Chàng đã dặn Nhi gọi vào mỗi tối thứ Ba và thứ Bảy.  Thuý Nhi đã làm đúng lời bác Khải dặn.  Cứ hai tháng một lần, Bác Khải gửi về cho Nhi một trăm đô-la.  Tiền bạc có đều đều, rủng rỉnh Thuý Nhi tha hồ ăn diện tiêu pha thỏa thuê. Thuý Nhi đẹp hẳn ra, thấm thoát quay đi ngoảnh lại, Thuý Nhi đã mười tám tuổi.  

----------oOo----------

  Hai bác Khải Hạnh ở Mỹ lại về chơi lần này, nhận không ra con cháu nhỏ ngày nào  bây giờ nó đã trưởng thành, ra dáng của một thiếu nữ trổ mã tuổi dậy thì mơn mởn, xinh đẹp vô cùng. Bác Hạnh nhìn cháu rồi nói với bố mẹ của Nhi: _Con Thuý Nhi em để cho nó học hết Trung học, rồi anh chị sẽ cho tiền cho nó đi du học bên Mỹ.  Chị sẽ tìm con nhà tử tế gả chồng cho nó.  Chị sẽ tìm cách cho nó  ở lại Mỹ luôn, như vậy nó có thể lo cho các em sau này! Vợ chồng Nam cảm động khi nghe chị hai bàn tính xếp đặt tương lai cho đứa con gái duy nhất của mình, chị tính rất thực tế lo giúp gia đình Nam vươn lên.  Trong lòng cảm ơn chị đã nghĩ xa, các em kính trọng mang ơn chị vô cùng... Chị đã lo cho cả ba mẹ và các em mà lại lo cho các cháu nữa... Sáng nay, Khải nói với Hạnh ở nhà với gia đình, còn chàng đi về bên nội thăm họ hàng bên nhà gia đình chàng. _Anh đi thăm họ hàng luôn tiện anh ghé thăm đám bạn cũ, anh sẽ ngủ lại nhà anh em hay bạn bè, anh không về đừng có lo cho anh.  Em ở nhà chơi với các em và các cháu.  anh đi mai anh về, em đi theo tụi anh đàn ông nhậu nhẹt, em chỉ mệt mà thôi! Hạnh vui vẻ gật đầu, nàng còn ân cần dặn chồng: _Anh đừng quá chén rồi phát ngôn bừa bãi, lại lôi thôi với pháp luật nhé.  Anh lái xe cẩn thận, đây không phải ở Mỹ đâu mà tự do muốn làm gì thì làm.. À, anh nhớ đừng vui quá rồi xô bồ nghe anh! Khải tiến đến ôm vợ, hôn nhẹ lên mái tóc đã chớm muối tiêu của Hạnh, chàng hứa luôn miệng cho vợ yên lòng rồi vội vã ra đi.... download (1) Kỳ này về Việt Nam, Khải thuê bao một chiếc xe du lịch Toyota loại hai cửa, để làm phương tiên di chuyển cho tiện.  Khải đi khỏi rồi, khoảng mười giờ Thuý Nhi cũng xin phép ba mẹ: _Mẹ ơi, con đến nhà bạn mượn sách và hỏi bạn vài bài học con chưa hiểu rõ rồi con với Mỹ Lan đi coi  phim chiều con mới về.  Mà con có về trễ mẹ đừng có lo nghe mẹ. Mẹ Thuý Nhi nói vội theo: _Ừ, con đi đâu thì đi, lái xe cẩn thận rồi về sơm sớm nghe con.  Về ăn cơm chiều với bác Hạnh cho bác vui! Thuý Nhi sách cái bóp Gucci mà bác gái mua cho Thuý Nhi sinh nhật mười tám tuổi, mặc chiếc váy ngắn để lộ cặp giò thẳng thon dài trắng nõn, thật hấp dẫn.  Con bé cao nhất nhà, cao hơn cả bố mẹ.  Nó cao một thước sáu lăm, làm người mẫu được rồi.  Trước khi đi, Thuý Nhi chạy lại ôm bác Hạnh nũng nịu: _Thưa bác gái con đi chơi, chiều con về ạ! Bác Hạnh nhìn Thuý Nhi trìu mến, nàng gật đầu nói: _Ừ con đi chơi đi, lớn tướng rồi, sắp cho bác uống rượu được rồi! Nhi cười khanh khách rồi đẩy xe Honda ra cửa, để đi gặp bác Khải chứ không phải đi gặp bạn học như Thuý Nhi đã nói dối với mẹ và bác Hạnh.  Bác Khải đã đợi Thuý Nhi ở rạp cine’ Đồng Khởi.  Khải đem xe của Thuý Nhi đi gửi, rồi bác đưa Thuý Nhi đi một vòng shoping ở chợ Sàigon.  Sau đó bác chở Thuý Nhi hướng về xa lộ Biên Hoà, ăn ở quán Cây Dừa.  Nhà hàng này mở ra tại một khu đất rộng rãi.  Nhà hàng chính ở giữa không to lắm nhưng có những lều tranh khoảng chục cái chung quanh vách bằng tre.  Cách xa nhau và riêng biệt rất đẹp, rất nên thơ.   Bác Khải quàng tay ôm vòng eo Thuý Nhi một cách tự nhiên, thân thiện.  Hai bác cháu đi thẳng vào một lều tre chưa có khách.  Trong lều có một bàn nhỏ thấp, bốn ghế nhựa loại nhỏ...nhưng đặc biệt lại có một cái võng vải treo ở giữa lều.  Cái võng này căng thẳng chứ không trũng xuống như những cái võng khác, có thể ngồi hay nằm nhưng võng không trũng nhiều vì sức nặng của người.  Nhà hàng này cố tình làm đặc biệt như thế để thu hút khách thích yên tĩnh, kín đáo, riêng biệt và lãng mạn…cho khách từng cặp...muốn tự do thì trả tiền thêm... Thay vì ăn ở nhà hàng chính thì bác Khải lại dắt Thuý Nhi vào trong lều để hai bác cháu tự do ăn uống thoải mái, tự nhiên.  Bác Khải kêu đủ món ăn và nước uống ba bốn chai đủ loại.  Bác cho tiền người bồi bàn rất hậu hĩnh và dặn họ không cần đến hỏi han khi nào bác cần gì thêm sẽ bấm chuông.  Bác trả tiền bao luôn cái lều tới sáu giờ chiều.  Quản lý và người hầu bàn mừng quá.  Gặp khách sộp.  Việt kiều hồi hương đi với đào nhí?  Đó là những từ ngữ của nhân viên trong quán gọi chia loại những khách thập phương đến quán.  Họ chỉ đợi dịp này là chém đẹp.  Một trăm đô-la bao lều trong đó bao luôn bốn món ăn và thức uống. Khải chọn cua rang muối, gỏi cuốn, thịt bò xào lăn, bánh hỏi thịt nướng.  Hai người tha hồ ăn chưa kể các món trái cây tráng miệng như táo, nho, và chuối nữa.  Bác Khải ôm vai Nhi âu yếm hôn nhẹ lên trán con cháu ngọt ngào, chàng nói: _Nào Thuý nhi của tôi ăn cho ngon, cho no đi, thích gì nữa thì nói nghe cưng? Khải tránh không xưng bác và chưa dám xưng anh.  Thuý Nhi thích quá được ăn thả cửa, ăn no nê.  Bác Khải cũng ăn và gọi thêm hai chai bia.  Bác bỏ tay xuống ôm ngang người Nhi tỏ ý thân mật, Khải hỏi ân cần: _Nhi ăn ngon không? Nhi muốn ăn gì thêm nữa không? Nhi ăn no chưa? Nhi chưa kịp trả lời những câu hỏi của Khải thì chàng lại nói tiếp: _Nhi uống một tí bia cho vui nào ... Uống đi cưng… cho đôi má nó hồng, cho cặp mắt ướt long lanh.  Nhi càng lớn, Nhi càng đẹp ra... làm cho người ta chết mê chết mệt!  Người ta điên mất Nhi có biết không?  Nhi cầm ly bia uống ừng ực: _Ah, ngon đáo để!  Thế mà từ xưa đến nay không ai cho Nhi uống thử?    Thuý Nhi nói và tự động cầm chai bia rót thêm vào ly cho mình.  Bác Khải cúi đầu sát vào cổ Nhi, bác bắt đầu lè lưỡi liếm nhè nhẹ dần dần lên phía tai của Nhi.  Bác không nói nữa, bác cứ từ từ đưa đẩy chiếc lưỡi không xương quậy vào trong lỗ tai của Nhi làm Thuý Nhi bủn rủn cả người.  Vòng tai mỏng manh của Thuý Nhi ửng đỏ vì chất men của bia hay vì Thuý Nhi bị kích thích rung động lạ lung khắp cơ thể?   Bác Khải chuyển hướng ngồi đưa hai cánh tay ôm vòng vai Nhi, ghì chặt người Nhi gọn gàng trong bàn tay cứng rắn của bác.  Bác vẫn gục đầu đưa lưỡi nhẹ nhàng mềm mại trong lỗ tai làm Nhi mềm nhũn cả người…  Rồi lưỡi bác chạy qua cái má bầu bĩnh của Nhi và đôi môi nồng nàn phủ kín miệng Nhi... Bác Khải làm cho Nhi khờ khạo, Nhi bủn rủn vì cái hôn cuồng bạo nóng bỏng làm Nhi đờ đẫn cả người… Thuý Nhi không chống cự.  Nhi chịu đựng rên rỉ trong hưởng thụ dại khờ…  Nhi sờ sợ muốn đẩy bác ra, nhưng không làm được bởi một sự kích thích kỳ lạ đang chạy đều khắp cơ thể Nhi.  Một sức hút mãnh liệt vô hình nào đó mà Nhi không tài nào cưỡng lại được đã khiến cơ thể Nhi như đang bị thôi miên.  Một sự trải nghiệm mà Thuý Nhi chưa bao giờ biết đến.  Thuý Nhi cứ ngồi yên bất động, rướn cổ để bác Khải dễ dàng hành động.  Bác Khải đã mang đến cho Nhi cảm giác lâng lâng lạ lùng đầu đời như thể Thuý Nhi đang bay bổng lên chín tầng mây... Nàng đang chìm đắm trong mê hồn trận.  Thuý Nhi nhũn người ra, ngoan ngoãn chờ đợi thêm những hành động điêu luyện của bác Khái đưa nàng đến tột đỉnh của thiên đường tình ái. Đang nhắm mắt đê mê bỗng dưng bác Khải chợt ngừng.  Làm cho Thuý Nhi giật mình như tỉnh cơn mê.  Nửa sợ hãi, nửa thẹn thùng vì sự im lặng đồng loã với Khải của Nhi.  Tuy xấu hổ và tiếc nuối cái cảm xúc tuyệt vời mà bác Khải là người đàn ông đầu tiên trong đời đã mang đến cho Thuý Nhi được tận hưởng những phút giây nghẹt thở.  Bác Khải đã làm cho Nhi thèm thuồng đôi môi và cái lưỡi huyền diệu của bác Khải.  Nhi ngẩn người giây lát khi Khải ngừng hôn.  Khải ngắm nhìn Nhi một cách đắm đuối, rồi gục đầu vào mặt Nhi rên rỉ: _Nhi ơi Nhi!  Anh yêu em… Anh thèm em quá... Tất cả những gì hôm nay chỉ hai đứa mình biết thôi nhé em!  Từ nay nếu không có ai, mình cứ xưng hô với nhau bằng anh em cho thân mật.   Nhi có thích đi chơi như thế này nữa không?  Chúng mình sẽ gần nhau mãi mãi... Nhi sẽ là cục cưng của anh?  Anh sẽ đưa em lên đỉnh ái ân, sẽ làm cho em hưởng thụ tất cả thoả mãn của yêu đương và em sẽ là của anh.  Nhi ơi, hứa đi cưng! Khải lại ghì chặt Thuý Nhi và bế  hẳn Thuý Nhi đặt lên võng, nhưng chàng quỳ dưới đất, tỳ mặt vào ngực Nhi để trò chuyện, chứ chàng không vội vã tìm vào rừng thẳm suối sâu... Chàng thấy rõ ràng Nhi còn ngây thơ trong trắng trinh nguyên.  Con nai vàng ngơ ngác đã trúng mũi tên tẩm thuốc mê của lão thợ săn chuyên nghiệp, nó đã nằm dại khờ.  Đôi mắt nai mở to ngỡ ngàng chỉ nhìn mà không thốt được lời nào.  Sau khi Khải độc thoại, bé Thuý Nhi vẫn im lặng nằm nghe… Khải vẫn đều đều rót những dòng mật ngọt tán tỉnh Thuý Nhi: _Cưng sẽ là tất cả.  Kỳ này anh về Mỹ tính toán và sớm trở lại.  Vài tháng thôi anh lo cho em tất cả, tình lẫn tiền.  Anh sẽ cung phụng cho em như một nữ hoàng, em là hoàng hậu của riêng anh.  Chúng mình sẽ tự do hưởng thụ tất cả những gì thích thú ...đáng giá nhất của cuộc đời cưng nhé! Khải quỳ dưới đất, giang hai tay ôm gọn người Nhi vào lòng.  Bây giờ tự động Nhi cũng rướn người vòng hai tay ôm cổ bác Khải.  Nhi ghì chặt khi Khải hôn Nhi, hôn miệng rồi hôn xuống đôi ngực.  Khải tháo tung áo Nhi, mở vội chiếc áo xu chiêng.  Chàng gục đầu điên dại, cắn nhè nhẹ hai trái đào tơ mơn mởn.  Nhi mê bác Khải quá, bác làm cho Nhi nóng bừng bừng.  Sướng điên lên quên cả thời gian.  Bác Khải lại ngừng trong khi Thuý Nhi mê man tột đỉnh, đang tò mò lạc bước vào rừng ái ân.  Chưa đâu vào đâu cả?  Thuý Nhi còn muốn gì thêm và khác nữa kìa?  Thúy Nhi đang chờ đợi những khám phá mới, sao tự nhiên bác Khải lại ngừng?  Trong khi lúc này Thuý Nhi đang thích quá chừng, Nhi đâu có giẫy giụa phản đối đâu? Bác Khải ác thật, đang làm cho người ta đê mê xướng cả người thì lại ngừng.  Làm mất cả hứng thú.  Thuý Nhi hơi khó chịu và tiếc nuối phút giây đầy cảm hứng nhưng không nói ra.  Khải đứng lên ngọt ngào nói với Nhi: _Thôi cưng, để anh đưa em về gần năm giờ chiều rồi.  Còn đi lấy xe nữa về nhà kẻo trể.  Chiều mai anh chờ em ở đó.  Nếu Nhi muốn mình lại đến đây? Hay đi chỗ khác mình sẽ tính sau nghe!  Anh biết em muốn anh làm cho em sung sướng thoả mãn, nhưng trễ rồi, anh sẽ đền em ngày mai.  Em thích lắm phải không? Nhi ngượng nghịu ứ..ừ.. nho nhỏ trong miệng rồi đứng lên khỏi cái võng, mặc áo xu chiêng vào, cài cúc áo lại, tay vuốt tóc cho khỏi rối bời. Từ lúc Khải để miệng vào hôn cổ, tai, miệng và vầy vò bộ ngực, Nhi không hề phản đối hay cảm thấy khó chịu.  Nàng không nói một câu, chỉ im lặng hưởng thụ, và làm theo những gì Khải nói.  Khải nắm tay Nhi, hai người ra xe.  Khải lái xe một tay, còn tay kia ôm Nhi.  Chàng nắn, bóp cặp đùi của Nhi làm Nhi nổi da gà vì bị kích thích.  Khải biết, nên chàng nhỏ nhẹ nói: _Cưng à, anh có làm cưng sợ không?  Sao Nhi không nói?  Nhi giận anh à?images (4) Nhi lắc đầu, im lặng.  Khải kéo đầu Nhi vào gần mình, chàng lại hôn vào mặt mũi Nhi.  Nhi nghĩ trong đầu...." bác Khải làm mình sướng gì đâu ấy?  Không tả nổi? Ôi, sao bác Khải tuyệt vời thế?" tuy không nói ra, nhưng Nhi ưỡn ẹo theo cái bàn tay xoa nắn, sờ mó của Khải... Nhi mê quá rồi, Nhi không muốn về nhà.  Nhi chỉ muốn ở mãi bên cạnh bác Khải yêu dấu của Nhi thôi. Tới chỗ gửi xe, bác Khải đậu xe, chạy sang mở cửa xe cho Nhi xuống.  Khải lại hôn nhẹ lên môi Nhi rồi nói: _Nhi về nhà đi, mai anh đón… Nhớ đừng nói hở ra bất cứ cái gì hết nhé cưng.  Mai mình đi chơi chỗ khác sẽ sướng và vui hơn! Nhi gật đầu, kéo chiếc váy cho thẳng thắn rồi đi theo Khải vào lấy chiếc xe Honda.  Nhi leo lên xe, mắt nhìn Khải.  Nhi chợt nghĩ chuyện tình của Khải với Nhi sao giống như phim truyện Hàn Quốc.  Thích quá lại lén lút vụng trộm.  Thế mới khoái chứ... Sau chập hôn đầu đời hôm nay, Nhi cảm thấy mình lớn hẳn ra.  Nhi nghĩ thầm "mình là đàn bà rồi!"  Lúc nãy, bác Khải hôn lên cặp ngực của Nhi, làm cho đôi bồng đảo như nở to thêm ra.  Cả người Nhi vẫn còn cảm giác lâng lâng, đê mê đó… Những rạo rực đầu đời giao động theo làn gió bay quyện vào thân thể khi chiếc xe Honda chạy vào màn đêm.      

Author: Chau Pham

Share This Post On
Wedding Photo, Engagement Photo, Birthday, Outdoor,
Share This