LÃO GIÀ MẮC DỊCH Đường Đời Lạc Lối

Trinh Thanh Thuy_2Nữ văn nhạc sĩ Trịnh Thanh Thủy chào đời tại Hà Nam, Bắc Việt trong một gia đình có truyền thống văn chương chữ nghĩa, cô là cháu ba đời của cố thi hào Nguyễn Khuyến tức cụ Tam Nguyên Yên Đổ.  Cô đã bắt đầu viết văn và làm thơ từ thời trung học Trưng Vương.  Trong gia đình, Cô còn có một người em trai đã trở thành nhạc sĩ nổi tiếng đó là nhạc sĩ Trịnh Nam Sơn.  Trong thời gian qua, Cô đã sáng tác nhiều nhạc phẩm và phát hành 2 CDs và 2 DVDs mang chủ đề Vùi Sâu Thương Nhớ và Thao Thức.  Mời quý đọc giả vào trang nhà sau đây để thưởng thức nhạc do Trịnh Thanh Thủy sáng tác:  www.quoctoan.com/trinhthanhthuy với những tình ca rất thật, rất gần gũi trong thú đau thương.   Về lãnh vực văn chương, Cô đã sáng tác hai truyện dài Định Mệnh và Lão Già Mắc Dịch đã được phát thanh trên làn sóng Đài Nationwide Việt Radio trong chương trình Thao Thức với  Trịnh Thanh Thuỷ  vào mỗi tối thứ Ba từ 7:30pm đến 8:00pm và phát lại vào lúc 11:00 sáng thứ Sáu hàng tuần trên băng tần FM 100.3 HD2 tại Washington DC, Virginia và Maryland hoặc trên băng tần FM 92.5 HD3 tại New Jersey và Philadelphia, và 24/24 trên Internet Global (toàn cầu).  Đặc biệt văn nhạc sĩ Trịnh Thanh Thủy còn là người phụ nữ đầu tiên huấn luyện cá sấu.  Quý độc giả muốn xem tận mắt Cô huấn luyện cá sấu như thế nào, quý vị có thể gửi email về:  Trinhthanhthuyns@yahoo.com.   Hay mở YouTube:  Trinh Thanh Thuy huan luyen ca sau sẽ được chứng kiến cảnh huấn luyện rất ngoạn mục.    Truyện Dài LÃO GIÀ MẮC DỊCH Đường Đời Lạc Lối   (Tiếp theo kỳ trước)   Khải về tới Việt Nam, Nhi đón chàng về thẳng tổ uyên ương.  Khải ôm Nhi sung sướng.  Chàng ôm ghì thân thể Nhi, miệng vừa hôn vừa nói: _Anh nhớ em quá!  Sao có gì lạ không? Nhi nói nhỏ vừa đủ lọt vào tai Khải: _Em cũng nhớ anh muốn chết!  Em lo quá!  Lo bác Hạnh không cho anh đi! Khải hỏi Nhi: _Bố mẹ Nhi có biết gì về nhà của Nhi và chuyện chúng mình không? Nhi trả lời: _Không!  Thỉnh thoảng em đi học rẽ về nhà này vài giờ lau chùi bụi, rồi em lại đi ngay không để sơ hở gì nên bố mẹ vẫn không biết.   Thế rồi sau ba ngày nằm trong nhà quấn quýt bên nhau, không rời một bước.  Đồ ăn thức uống, Nhi đã mua và làm sẵn, cả hai cứ ăn xong, nằm ôm nhau chuyện trò, làm tình và ngủ thoải mái.  Nhi lại nói dối ba mẹ đi họp trại hè với các bạn ở Vũng Tàu.  Khi đi nàng kêu taxi nên không ai để ý hay biết được nàng lừa dối. Khải tuy không đủ đêm bẩy ngày ba, nhưng chàng cũng cố sức chiều chuộng cho Nhi thoả mãn khi nàng có ý đòi hỏi.  Hôm nay sau mục ái ân buổi sáng gọi là điểm tâm , Khải ôm Nhi thật chặt trong vòng tay chàng vừa hôn vào cổ Nhi vừa nói: _Cho em sướng rên mé đìu hiu nhé!  Rồi anh kêu taxi chúng mình đến hãng mướn chiếc xe để mình có xe đi đây đó.  Anh muốn đưa em đi biển, đi Vũng tầu chơi cuối tuần , để khi em về có quà miền biển và em nói dối sẽ không ai nghi ngờ.  Nhân tiện tụi mình đi chơi hưởng tuần trăng mật lần nữa, anh muốn đền bù sự xa vắng của anh.  Anh sẽ cho em tất cả hạnh phúc em chịu không? _Nhi ôm Khải nàng ghì thân thể Khải thật chặt cho sát người, nàng không muốn rời. Mới một tiếng qua đi, chưa mặc quần áo, thân thể Nhi lại nôn nao đòi không ngừng.  Tuy muốn giao hợp nữa nhưng Nhi thấy Khải mệt, Nhi đành im lặng không cho Khải biết nàng chưa thỏa mãn.  Dục tình đang bừng bừng cháy bỏng trong cơ thể của Nhi.  Nhi nằm trườn để thân thể loã lồ, co chân ôm gối không muốn dậy và phải đi trong lúc này.  Khải vô tình không để ý, chàng ngồi dậy kéo tay Nhi nói: _Dậy đi em!  Mấy ngày hai đứa mình bên nhau đã thèm rồi; bây giờ đi mướn xe, anh đưa em về Sài gòn đi ăn phở Công Lý nhé! Nhi bèn gượng gạo đứng dậy nhưng tiếc nuối. Chiếc taxi đến đúng giờ hẹn, đã đậu sẵn ngoài cổng chờ, đầu xe quay ra đường sẵn sàng đi.  Nhi mặc chiếc váy mầu tím than bó sát thân hình, sách bóp chanel Khải mới mua mang về cho nàng, cả một bộ Khải mua trên ba ngàn đô la. Nhi thích lắm.  Khải nhìn thấy Nhi diện quần nọ áo kia, bóp, giầy toàn những thương hiệu nổi tiếng.  Nếu Hạnh biết được, chắc nàng uất hận Khải và tủi thân cho nàng.  Cả đời Hạnh cái bóp mua đắt nhất cũng cỡ vài chục là cùng.  Mấy đôi dầy thì mười mấy đồng bạc đi từ năm này sang năm khác.  Quần áo Hạnh mua vải rẻ may lấy, có mua may sẵn ở tiệm cũng phải đợi onsale mới dám mua.  Đời là thế “ký ca ký cóp cho cọp nó sơi”.  Hà tiện cả đời để cho người khác hưởng.   Từ ngày sang Mỹ, Hạnh chỉ cặm cụi gò lưng sửa chữa ba cái quần áo cũ để kiếm tiền.  Nhiều khi Hạnh sửa những quần áo của mấy người Mỹ mập, Hạnh cầm chỉ một cái ống quần thôi cũng đã to gấp đôi người Hạnh.  Thật vất vả như đánh vật mới kiếm được miếng ăn.  Cứ tưởng  chăm chỉ, dành dụm để về già vợ chồng có tí vốn hưởng thụ không cần nhờ vả con cái.  Đâu có ngờ chồng Hạnh thay đổi lúc về giả mới khổ!  Tất cả công dã tràng xe cát đã trôi theo làn nước biển.  Một gợn sóng ào ạt tràn vào, cả cuộc đời Hạnh như đám cát bị cuốn trôi theo giòng nước…mặn… chát!   Tội nghiệp cho đời người đàn bà khi về chiều lại bị bỏ rơi một cách tàn nhẫn, trắng trợn, phũ phàng như vậy.   Từ hôm nghe Hạnh nói Khải về Việt Nam đến nay, Phúc đến đây mỗi ngày nhưng không thấy động tĩnh, hay xe cộ đậu.  Cửa giả đóng như không có người ở nhưng Phúc vẫn mò đến hôm nay, tuy đã nản.  Hay là họ ở chổ khác, nàng đoán lầm chăng?  Nhưng ô kìa!  một chiếc taxi đến đậu trước cổng căn nhà.  Chừng vài phút sau, có hai người từ trong khu vườn bước ra cổng.  Khải và một người đàn bà tay trong tay thật yêu đương gắn bó. Khi Khải và Nhi ra cổng, chàng đứng lại khoá cổng nhà rồi cùng Nhi leo lên băng sau xe taxi.  Cả hai không biết đang có người rình rập, theo dõi.  Một người phụ nữ đội chiếc mũ bảo vệ trên đầu và chiếc khăn bịt kín mặt chỉ để hở hai con mắt, lại  được che đi bởi chiếc kính râm.  Chiếc taxi chuyển bánh.  Khoảng hai phút là cái xe Honda theo sau xát ván.  Vòng vòng một hồi mới tới công ty cho mướn xe hơi. Chiếc taxi ngừng lại, hai người xuống xe đi vào trong văn phòng cho mướn xe.  Người đàn bà lái Honda theo sau, không dám lại gần, chỉ đứng nấp cách xa khoảng năm sáu thước chờ đợi.  Lúc hai người ra theo sau một cậu trai dắt đến chỗ lấy xe thuê, Khải nhận chìa khoá, rồi cả hai leo lên xe đi với nhau.  Đến đoạn đường đông đúc bị kẹt xe, người đàn bà đi theo bị mất dấu.  Người đó chính là Phúc, em gái Hạnh đã khổ sở đêm ngày quyết chí rình rập để có bằng chứng tận tay.  Và hôm nay, nàng đã có kết quả.  Hành động Khải và người nhân tình ôm ấp nắm tay nhau cử chỉ âu yếm từ trong văn phòng mướn xe bước ra rõ ràng làm Phúc ấm ức, vừa tức vừa thương cho chị mình.  Tuy mất dấu nhưng Phúc cũng được an ủi là công sức của nàng trong thời gian qua đã xác định được là họ ở với nhau trong căn nhà này. Tối đó Phúc trằn trọc không sao ngủ được, nàng chỉ chờ mong trời sáng để gọi phone cho Hạnh thông báo tình hình và kết quả đã quá rõ ràng.  Hạnh nghe phôn reo, trả lời mới biết là Phúc gọi. Bên đường dây kia, Phúc nói to trong điện thoại như sợ chị không nghe rõ: _Chị Hạnh hả?  Chị nghe em rõ không? Hạnh vội trả lời: _Ờ chị đây!  Có gì em cứ nói đi. Phúc gân cổ hậm hực nói to: _Chị về ngay đi, ông Khải có mèo và đã chính thức ăn ở với con này rồi.  Em không nhìn rõ mặt vì đứng xa.  Nó lại đeo kính mát, nên không biết già hay trẻ. Người nó cao ráo, dong dỏng, ăn diện mốt lắm.  Dáng người thon thả, tóc dài… Nhưng vì nghe lời chị dặn em đừng làm gì, phải đợi chị về… Chứ em chỉ muốn bất thình lình nhào vào đánh cho con này một trận.  Lột váy ra cho nó trần truồng, rồi tát vào mặt ông Khải cho bẽ cái mặt kẻ bạc tình! Nghe Phúc nói đến đây, Hạnh tái tê tâm hồn.  Nàng ngồi thẫn thờ chết lặng ... Chân tay Hạnh lạnh ngắt.  Hạnh mệt quá.  Mệt vì trái tim nàng đang rướm máu. Tay chân nàng run lẩy bẩy.  Mắt mờ đi vì lệ ứ đọng đôi rèm mi.  Nàng ngẹn ngào nói nhủ thầm "Anh đang lừa dối em?  Anh ở quá xa tầm tay nhỏ bé của em! Cả nửa quả địa cầu, em muốn về để nhìn rõ sự phản bội của anh.  Nhưng anh ơi1  Em có đủ sức để lết về nhìn tổ ấm mới của anh không?...” Tiếng Phúc lại ồn ào nhắc nhở bên kia đầu dây: _Chị Hạnh, chị còn đó không?  Chị mua vé máy bay về ngay đi.  Chị nghe em nói không?  Làm cho ra lẽ, tới đâu thì tới chứ ông này hết thuốc chữa rồi.  Khi chị về đừng cho ông Khải biết, chị kêu em sẽ ra đón chị về nhà em. Phúc ngừng giây lát nói tiếp: _À chị Hạnh, chị có muốn em cho Nam với Tiến biết chị về không?  Hạnh cố gắng nuốt cục bồ hòn, trả lời em trong tức tưởi nghẹn ngào: _Không em, đừng nói cho chúng biết.  Chị sẽ gọi em lại ngày mai.  Em không cần tốn công mất thì giờ đi lui đi tới theo dõi nữa nhé.  Nhỡ lộ ra chúng biết, chúng di chuyển hay trốn chạy tránh né mình thì mất công chị về.  Cứ để yên kệ họ đi.  Chị về rồi tính.  Bye em nghe! Hạnh cúp phôn.  Sự thật phũ phàng đã rõ ràng.  Khải đã phụ và bỏ bê nàng.  Thế là hết.  Tất cả tan tành theo mây khói.  Nàng muốn trốn tránh sự thật cũng không được nữa rồi.  Chuyện gì đến đã đến.  Ê chề, buồn tủi, Hạnh đứng lên lại bàn phấn nhìn mình trong gương.  Hôm nay nhìn kỹ khuôn mặt nàng, nếp nhăn già nua cằn cỗi.  Thân hình thấp bé hơn xưa vì tuổi tác.  Mái tóc ngắn quăn quăn nhuộm màu nâu theo mốt mới, mà sao bây giờ nàng nhìn nó giống như râu ngô xơ xác.  Khuôn mặt nàng không còn đầy đặn như xưa.  Trông méo mó góc cạnh với vài nếp nhăn hằn sâu trên má.  Đôi mắt to tròn như hai hòn bi giờ sụp xuống ti hí nhỏ như hai mắt con mèo già.  Đuôi mắt nàng lại dặm đầy dấu chân chim.  Hạnh nhắm mắt lại, hai dòng nước mắt tuông rơi như suối chảy. -------------oOo-------------- Ngay ngày hôm đó, Hạnh mua vé máy bay về Việt nam.  Ngày hôm sau, nàng nhờ bà Mễ chở ra phi trường và giao cho bà ấy tất cả công việc trong  tiệm.  Bà ta chỉ gật đầu nghe lời dặn dò.  Dù Hạnh không tâm sự , nhưng khi Khải đi về Việt nam nhìn Hạnh tiều tuỵ u sầu bà ta cũng dư biết gia đình Hạnh đang có chuyện lủng củng vì tình.  Hạnh kêu ông chủ Mỹ đến thay thế nàng trong ba tuần.  Nàng có việc, cần về Việt Nam khẩn cấp.   Tội nghiệp cho Hạnh, thân hình bé tí tẹo mà bôn ba đôn đáo một mình lo đủ mọi việc. Hai ngày ngồi trên máy bay, về tới Việt Nam thân thể Hạnh mệt mỏi rã rời.  Đây là lần đầu tiên nàng đi xa một mình không có chồng con bên cạnh.  Nàng nghẹn ngào tủi thân.  Hạnh được Phúc đón ngay khi ra khỏi máy bay.  Chị em ôm nhau mừng mừng tủi tủi.  Phúc nói: _Em gọi taxi bao luôn đưa chị về thẳng nhà em.  Em dặn chồng em không được hở môi nói cho bất cứ ai biết chị đã về Việt Nam và đang ở nhà em.  Chị về bình tĩnh nghỉ ngơi cho khoẻ đã.  Cứ từ từ bao giờ sẵn sàng em sẽ đưa chị đi bắt quả tang! Cần nhất chị phải giữ gìn sức khoẻ, em thấy chị gầy và xanh xao quá!  Đưa vali đây em kéo cho.  Nặng quá! Sao quần áo gì mà nặng thế này? Hạnh cười gượng gạo nói: -Tí quà cho vợ chồng em và cháu, chị vội quá chả biết mua gì? Phúc cằn nhằn: _Trời ơi!  Đi đánh ghen mà còn quà với cáp bà lẩm cẩm rồi.  Bây giờ ở Việt Nam không thiếu thứ gì đồ của Mỹ, Nhật, Đại Hàn,Thái, Pháp.  Cái gì cũng có mang về làm gì cho nặng khổ ghê.  Ở bên này có tiền là có tất cả.  Mà em đâu có cần gì? Cứ ăn uống vui vẻ khoẻ mạnh đi làm được là tốt rồi. Hai chị em lên taxi về tới nhà thì trời cũng tối.  Trước khi đi đón Hạnh, Phúc đã nấu sẵn nhiều món ăn Hạnh thích.  Nồi cháo gà từ sáng để chị về chị ăn cho đỡ mệt.  Hạnh tắm rửa xong ra phòng khách nói chuyện với em rể, Phúc ra mời cả nhà vào phòng ăn.  Mùi cháo gà tiêu hành ngò thơm nức.  Nhưng Hạnh nuốt vào sao vừa đắng vừa cay, nàng nghẹn ngào tuông rơi đôi giòng lệ.  Phúc nhìn chị ngậm ngùi rồi quay qua nhìn chồng.  Phúc cúi xuống cũng rơi nước mắt, xót thương cho chị.  Phúc chợt nhớ trong đầu so sánh giữa Hạnh và người đàn bà bồ của Khải, hai người như hai thái cực.  Bồ của Khải tướng lồ lộ cao sang, chị mình vừa già vừa lùn, nhỏ con bé loắt choắt khô cằn sơ xác.  Phúc nói thầm trong lòng “em rất thương và tội nghiệp chị!  Nhưng chị mất chồng là phải rồi.” Trong nhà không tiếng cười, chồng Phúc thấy tình hình khó thở nặng nề bèn nói để phá tan bầu không khí ngột ngạt cho có chuyện: _Cháo gà nhà em nấu kỹ lắm, cô ấy cẩn thận lựa con gà mái tơ.  Nhà em bảo chị thích ăn cháo gà ngày xưa mẹ nấu.  Chị ăn coi thử Phúc có nấu ngon bằng mẹ không?  Nhà em từ ngày mẹ mất cô ấy cố gắng nấu những món ăn đặc biệt của mẹ, ăn để nhớ đến mẹ! Cậu em rể gắp đùi gà bỏ vào bát cho Hạnh và nhắc: -Bác sơi cái đùi gà này đi, mềm và thơm lắm! Phúc lườm yêu chồng nàng cũng pha trò cười: _Ý trời! Hôm nay anh lại bầy đặt khách sáo kêu chị Hạnh là bác?  Giở trò ông cụ ra, nghe quê quá đi! Chồng Phúc cười chữa thẹn nói: _Anh kêu thay cho con mà! Hạnh cười theo hai em.  Nhưng chỉ được một lúc không chịu được, Phúc nói bật ra sự khó chịu của nàng dù bữa ăn chưa xong.  Phúc nói với chồng: _Em biết rõ chỗ ở của ông Khải với con đó! Em đã thấy rõ ràng và chắc chắn.  Mai để chị Hạnh nghỉ ngơi cái đã, xong mốt sáng sớm em sẽ  đưa chị Hạnh đi vì anh phải đi làm chứ không thì anh đi với tụi em. Chồng Phúc cúi đầu im lặng tiếp tục ăn, không góp ý kiến nữa.  Chàng không ngạc nhiên khi thấy Hạnh về và vợ đi đón một mình còn dặn dò này nọ.  Chàng đã hiểu Hạnh về để cùng Phúc đi bắt ghen.  Hạnh nói với Phúc: _Cứ thư thả để cho chị lấy lại tinh thần khoẻ khoắn rồi mình đến đó, đi đâu mà vội em?  Anh ấy đã dám làm, tức là anh đã không sợ.  Mà không sợ tức là không cần.  Mình đến sớm hay muộn cũng vậy thôi.  Gặp sớm còn thêm bẽ bàng phải không? Tuy nói mạnh như vậy nhưng Hạnh tan nát cõi lòng.  Biết rõ ràng nàng lại sợ và muốn trốn tránh gặp sự thật.  Nàng ăn vội bát cháo và chiếc đùi gà cậu em rể thương tình gắp cho bà chị vợ.  Ăn xong, Hạnh nói với vợ chồng Phúc: _Chị mệt quá, chị đi nghỉ sớm sáng mai mình đi chợ Sài Gòn chơi cái đã em ạ.  Cứ từ từ rồi lo chuyện đó, mình còn thì giờ mà. Chồng Phủc đứng lên tiễn chân chị vào phòng đã được dọn sạch sẽ dành riêng cho Hạnh, và quay sang nói an ủi chị vợ: _Chị đừng nghĩ ngợi gì, chị ngủ ngon cho khoẻ nhé.  Mai em đi làm sớm, tối về em gặp chị.  Hạnh cố tươi cười để cho vợ chồng Phúc yên lòng nhưng nụ cười vẫn chua chát méo mó đôi vành môi.  Hạnh quay vội, che giấu hai giọt nước mắt đang lăn tròn xuống má.  Nàng đi nhanh vào phòng.  Đóng cửa phòng, Hạnh ngồi thẫn thờ đầu óc rối bời không biết tính sao.  Nếu gặp tận mặt họ, Hạnh sẽ nói sao? Sẽ tính thế nào với Khải?  Nếu Khải sợ biết lỗi quay về, Hạnh sẽ bỏ qua và tha thứ như thế thì tốt quá.  Nhưng nếu Khải lì lợm bướng bỉnh ba gai không chịu thì nàng phải tính sao?  Nói làm sao?  Cư xử thế nào cho đúng đây trời?  Hạnh kêu trời luôn miệng để nối tiếp những ý nghĩ đau nhức trong đầu.  Hạnh nằm vật xuống giường, ôm chiếc gối, nàng lẩm bẩm nói một mình như người điên “Con lậy Trời Phật giúp cho con can đảm, bình tĩnh, phù hộ cho gia đình con hạnh phúc.  Cho chồng con quay trở về với con!”  Cả đời Hạnh có bao giờ tin thần thánh, khấn Phật đâu?  Nàng vô đạo, không theo Phật mà cũng chẳng theo Chúa.  Gia đình nàng, Tết nhất bố mẹ chỉ cúng ông bà có thế thôi.  Chị em trong gia đình nàng không để ý Phật Chúa là gì?  Nàng sống trong gia đình, lớn lên rồi đi lấy chồng.  Ở với Khải gần bốn chục năm nay, giờ này Khải bạc tình phản bội, gia đình nàng sắp sửa xuống hố, nàng mới quýnh lên, kêu gọi thần thánh, trời Phật cứu giúp! Con người của Hạnh có khuyết điểm là trọng giàu khinh nghèo.  Thấy ai sang hay có địa vị là vồ lấy, săn đón dù không quen biết.  Khi làm ăn khá giả, vợ chồng Khải có thái độ khinh người dưới cơ.  Dù gọi là bạn thân như Thảo mà cũng mấy lần Hạnh cư xử không tốt.  Khi thấy Thảo sa cơ, Hạnh tỏ thái độ lạt lẽo ra mặt.  Khi thấy bạn mình nghèo túng, nếu gặp là Hạnh không nồng nàn, mà lại thờ ơ, lờ đi lạnh lùng tránh né, hững hờ một cách tỉnh bơ, không hỏi han.  Làm như không quen biết.  Chính bản tính nàng cũng bạc bẽo với người đời thì bây giờ nàng còn oán trách ai?  “Nồi nào đắp vung nấy”  Cả hai vợ chồng giống hệt tính nhau. Không có đạo đức làm đầu, cho họ hàng con cháu anh em là mục đích muốn khoe của “áo gấm về làng mà thôi”.  Chứ người ngoài đừng hòng, một đồng xu cũng không cho.   Thảo biết Hạnh xấu tính nhưng để bụng không thèm chấp. Nghĩ đến chuyện xưa hồi gặp nhau trong trại tỵ nạn, vợ chồng Hạnh vượt biên chỉ mang theo hai đứa con, một đứa kẹt lại với ông bà ngoại.  Vợ chồng Hạnh ung dung thảnh thơi nhẹ nhàng trong chuyện chạy loạn.  Hai bên cha mẹ đều kẹt lại nên vợ chồng Hạnh rất vui vẻ hạnh phúc, tự do không ai nặng nhẹ, vợ chồng lo cho nhau.  Hạnh nhởn nhơ ăn ngủ trong trại nên mập trắng.  Còn ngược lại, Thảo đi chung với gia đình chồng, cộng thêm 4 đứa con nhỏ nên khá chật vật.  Đã khổ về vật chất, lại mất mát về tinh thần mỗi khi Thảo nhớ cha mẹ, chị em mình.  Nàng tủi thân khi bị đại gia đình nhà chồng hè nhau bắt nạt, Thảo cô đơn với bốn đứa con nhỏ nơi xứ lạ quê người.  Chồng Thảo là con út trong gia đình nên nghe lời cha mẹ, anh chị.  Thảo buồn nên gầy hẳn đi, mặt mày hốc hác, tái mét, thảm hại tiêu điều.  Mới ba mươi tuổi, chạy loạn có hai ba tháng mà trông Thảo tiêu điều già  khằn như bà già sáu bảy mươi tuổi vậy.  Vô tình gặp nhau trong trại tỵ nạn khi cả hai cùng đứng xếp hàng lãnh cơm.  Khải đứng cạnh Hạnh, hai vợ chồng trông vô tư cứ phây phây cười nói yêu đời thoải mái như đang đi du lịch.  Nhìn thấy vợ chồng Hạnh, Thảo mừng quá cứ ngỡ nơi xứ lạ quê người gặp được người bạn quen biết từ bé.  Hồi ở Việt Nam, Thảo mở tiệm ăn, vợ chồng Khải cũng đến chơi vui vẻ thân thiện.  Còn giờ này, khi gặp lại bạn, Thảo hớn hở còn hơn bắt được vàng, để sẽ tha hồ nỉ non tâm sự ... Thảo vồ lấy tay Hạnh cười nói, nhưng Hạnh nhè nhẹ rút tay lại, gương mặt thản nhiên không nở một nụ cười. --------------oOo--------------- Khải và Thuý Nhi đi Vũng Tàu 4 ngày qua.  Cả hai đi chơi thoải mái, hạnh phúc , dự  trù chiều mốt sẽ về.  Đi biển Vũng Tàu, Khải săn sóc Thuý Nhi còn hơn săn sóc vợ con.  Chàng lo cho từng miếng ăn giấc ngủ cho Nhi.  Chàng thích nhất là sau khi ái ân xong, chàng ngủ ôm Nhi.  Nàng khoả thân, người Nhi mát rượi, hơi thở thơm tho, nàng ngủ trông như thiên thần.  Lúc gần gũi ái ân, nàng nồng nhiệt điên cuồng nhưng khi ngủ, nàng trông dễ thương như  mèo con.  Khải lớn tuổi nên khó ngủ.  Những lúc Nhi nằm ngủ, chàng nhẹ nhàng tha hồ xoa nắn cơ thể của Nhi, vừa thoả mãn con mắt và vừa thích thú đôi bàn tay.  Nhìn Nhi chàng tự hỏi “Nhi có phải của riêng chàng mãi mãi không?  Sao trời lại ưu đãi Khải thế?  Giờ phút tuổi già đến, lại có nàng tiên giáng trần? Cho chàng thoả mãn tuổi hồi xuân…”  Sờ mó chán, chàng đưa hai chân lên quặp lấy hai cặp đùi thẳng thon dài của Nhi.  Chàng nhè nhẹ kéo thân hình Nhi lại sát người chàng hơn, rồi ôm chặt lấy Nhi rên..ứ..ừ.. nhè nhẹ, rồi ngủ tiếp. Đúng là tuổi trẻ 18 chỉ biết ăn, chơi và ngủ.  Không lo xa, không nghĩ ngợi buồn phiền.  Nhi ngủ ngon lành.  Đến khi tỉnh dậy, sung sức nàng lại ưỡn ẹo đòi làm tình.  Khải đã lén lút uống thuốc bổ thận hoàn.  Chàng sợ không đủ sức cung phụng cho nàng thoả mãn, chàng sẽ mất Nhi.  Chàng cũng có hứng thú, đôi khi thân thể có đòi hỏi nhưng chàng chịu gì thấu con bé 18 bẻ gẫy sừng trâu.  Nó kinh quá lại cẳng dài nữa.  Khải thì thầm “Trường túc bất chi lao”.  Con bé này nó lại hồng diện nữa mới chết mình chứ! Khải thật sự đã có được những gì chàng ước muốn.  Khải không hề biết con vợ già của chàng đã tới lui ba ngày nay để tìm và xử tội chàng và con bồ.  Khải và con bồ vô danh nào đó, hai ba ngày qua Hạnh và Phúc thay đổi giờ giấc, có khi đi sớm, có hôm thì đến trễ sáu bảy giờ tối nhưng không bao giờ gặp Khải.  Hạnh đã mệt mỏi nản chí vô cùng.  Mấy bữa nay từ khi ở Mỹ về Hạnh đâu có ngủ được ngon giấc? Hạnh cứ trằn trọc cả đêm suy nghĩ đến buốt nửa cái đầu.  Nàng cố gắng quên Khải nhưng không được.  Hạnh cứ suy nghĩ liên miên cho tới khi mệt quá nàng thiếp đi trong giấc ngủ nặng nề với những cơn ác mộng.  Hạnh gầy gộc người đi và nàng thật sự chán đời.  Phúc biết Hạnh đang ghen hờn đau khổ tới tột cùng.  Phúc vội an ủi chị: _Từ nay mình không đi sớm nữa.  Đi vậy mệt lắm.  Chúng nó đi đâu một ngày nào đó tối cũng phải về.  Chiều bốn năm giờ mình đi là vừa.  Đi buổi chiều trời lại mát nữa, chị đồng ý không? Hạnh nghe em nói nàng chịu liền.  Mấy ngày nay rình mò nhưng không bắt được Khải, nàng chán lắm rồi.  Lại thêm ăn uống thất thường, cả ngày ngồi đứng lang thang, trông Hạnh sa sút và mệt mỏi hẳn ra.  Nghe Phúc than và đề nghị như vậy nàng bằng lòng ngay. ---------------oOo--------------- Còn Khải với Thuý Nhi sau khi no nê hạnh phúc vụng trộm, hôm nay trở về lại Sài Gòn.  Khải hỏi Nhi: _Em có muốn mua cua hay tôm biển mang về luộc ăn không?  Nhi gật đầu đồng ý.  Cả hai đi vào chợ Vũng Tàu, mua trái cây bánh trái mang lên để ăn trên đường về.  Nhi mua hai xâu cua hai mươi bốn con cua biển to lớn còn tươi sống.  Khải trả tiền, rồi cùng Nhi khệ nệ bưng ra xe. Trước khi xe chuyển bánh, Khải ôm hôn lên trán Nhi, nàng cười hỏi Khải: _Bác Khải thương Nhi không? Khải gật đầu: _Thương ..thương nhất ..Nhi biết không? Nhi nói tiếp: _Nếu bác Khải thương Nhi sao Bác không về đây ở luôn với Nhi?  Bác Khải về Mỹ lâu quá à.  Hơn sáu tháng mới về lại Việt Nam, Nhi buồn và nhớ bác Khải nhiều lắm… Bác Khải nói đi!!! Khải nhìn Nhi thông cảm.  Chàng nói vuốt ve cho Nhi vui: _Để từ từ rồi anh sẽ tính.  Nhi đừng buồn…chịu khó đi rồi anh sẽ về với cưng thường xuyên! Khải lái xe tay trái, còn tay phải nắm bàn tay trái mũm  mĩm của Thuý Nhi vừa vuốt, thỉnh thoảng đưa lên miệng hôn.  Nhi đổi thế ngồi co hai chân lên ghế, quay lưng ngả đầu vào vai Khải.  Cả hai hạnh phúc vô cùng.  Mới đây mà họ đã ăn ở với nhau cũng gần hai năm rồi.  Khải rất là thương quý Thuý Nhi.  Con bé ngây thơ , hồn nhiên, vô tư, với thân hình no tròn, mơn mỡn cặp dò thẳng tắp, vườn ruộng mượt mà rậm rạp, rừng sâu suối thẳm, no tròn mát rượi bàn tay… Thuý Nhi đã đưa Khải vào tột đỉnh của yêu đương.  Khải sung sướng thoải mái an hưởng cuộc sống mới với người tình trẻ.  Chàng quên hết bổn phận của một người chồng với bà vợ già còm cõi đáng thương trong mấy chục năm trời đã chung sống với nhau. (Còn tiếp kỳ sau)  

Author: Chau Pham

Share This Post On
Wedding Photo, Engagement Photo, Birthday, Outdoor,
Share This