LÃO GIÀ MẮC DỊCH Đường Đời Lạc Lối

Trinh Thanh Thuy 4Nữ văn nhạc sĩ Trịnh Thanh Thủy chào đời tại Hà Nam, Bắc Việt trong một gia đình có truyền thống văn chương chữ nghĩa, cô là cháu ba đời của cố thi hào Nguyễn Khuyến tức cụ Tam Nguyên Yên Đổ.  Cô đã bắt đầu viết văn và làm thơ từ thời trung học Trưng Vương.  Trong gia đình, Cô còn có một người em trai đã trở thành nhạc sĩ nổi tiếng đó là nhạc sĩ Trịnh Nam Sơn.  Trong thời gian qua, Cô đã sáng tác nhiều nhạc phẩm và phát hành 2 CDs và 2 DVDs mang chủ đề Vùi Sâu Thương Nhớ và Thao Thức.  Mời quý đọc giả vào trang nhà sau đây để thưởng thức nhạc do Trịnh Thanh Thủy sáng tác:  www.quoctoan.com/trinhthanhthuy với những tình ca rất thật, rất gần gũi trong thú đau thương.   Về lãnh vực văn chương, Cô đã sáng tác hai truyện dài Định Mệnh và Lão Già Mắc Dịch đã được phát thanh trên làn sóng Đài Nationwide Việt Radio trong chương trình Thao Thức với  Trịnh Thanh Thuỷ  vào mỗi tối thứ Ba từ 7:30pm đến 8:00pm và phát lại vào lúc 11:00 sáng thứ Sáu hàng tuần trên băng tần FM 100.3 HD2 tại Washington DC, Virginia và Maryland hoặc trên băng tần FM 92.5 HD3 tại New Jersey và Philadelphia, và 24/24 trên Internet Global (toàn cầu).  Đặc biệt văn nhạc sĩ Trịnh Thanh Thủy còn là người phụ nữ đầu tiên huấn luyện cá sấu.  Quý độc giả muốn xem tận mắt Cô huấn luyện cá sấu như thế nào, quý vị có thể gửi email về:  Trinhthanhthuyns@yahoo.com.   Hay mở YouTube:  Trinh Thanh Thuy huan luyen ca sau sẽ được chứng kiến cảnh huấn luyện rất ngoạn mục.    Truyện Dài     (Tiếp theo kỳ trước)   Sáng hôm sau Khải thức sớm, chàng thấy Nhi vẫn chìm sâu trong giấc ngủ, chàng ngồi im ngắm Nhi, khuôn mặt mịn màng, đôi mắt nhắm, cặp lông mi dài cong như mắt búp bê giả, đôi môi dầy hồng hồng ngậm chúm chím, hơi thở nhẹ nhàng ...chung quanh Thuý Nhi phảng phất mùi nước hoa Tabu với Salome làm cho Khải thích thú.  Chàng cúi xuống hôn nhẹ lên đôi môi Nhi, con bé cựa quậy còn ngái ngủ.  Khải thì thầm: _Anh muốn chúng mình khai trương nhà mới nghe em? Nói xong Khải lột áo ngủ của Nhi, chàng làm cho Nhi tỉnh hẳn khi cái của nợ đời ngụp lặn trong cái hố sâu tội lỗi của con người.  Những ngày hạnh phúc ái ân, thêm thì giờ rảnh rỗi cả hai dung dăng dẫn nhau đi sắm sửa thêm những gì cần thiết cho căn nhà đầy đủ tiện nghi.  Nhi tự động về nhà cha mẹ lén lút di chuyển dần quần áo của Nhi lên nhà mới của nàng.  Khải đưa cho Nhi chìa khoá nhà riêng, Khải giữ một bộ.  Chàng nói đùa và có ý hù Nhi: _Anh giữ chùm chìa khoá này, anh ở Mỹ về bất cứ giờ nào, thình lình không cho em biết, để bắt quả tang em mang ai về đây.   Anh mà bắt được em chứa ai trong nhà… anh sẽ giết em và tự tử luôn. Nhi cười rồi nhéo vào đùi bác Khải nói: _ Ứ ừ … Bác Khải này kỳ quá, ai mà thèm Nhi nữa!   -----------oOo------------   Thời gian trôi qua rất nhanh, đã đến lúc Khải phải sửa soạn để về lại Mỹ.  Sáng mai trả xe và gọi taxi ra phi trường.  Khải đưa cho Nhi $1000.00 dollars  và dặn dò: _Cầm lấy đi cưng.  Cần gì thì cứ xài ... Nếu anh bận rộn không có thì giờ đi gửi tiền thì em vẫn có sẵn, tiền nhà không lo.  Chỉ trả tiền điện nước thôi.  Thuế má cũng không phải lo gì cả, khi anh về lại anh sẽ lo hết cho em.  Nhớ là đừng cho ai biết căn nhà này, ngoài em với anh nhớ chưa? Từ ngày Khải đi, Hạnh ở nhà buồn phiền não ruột, nàng kêu em trai em gái luôn luôn để giúp nàng theo dõi Khải coi chàng có cặp với ai bên Việt Nam không?  Cũng như rình coi chàng ở đâu, làm gì?  Tuy hứa hẹn theo rình rập ông anh rể nhưng rất khó khăn cho Nam và Tiến cũng như Phúc em gái Hạnh vì Khải về chàng ở đâu nào ai biết?  Khải có ghé thăm Nam và Tiến một, hai lần nhưng Khải chỉ đến nói chuyện vu vơ một vài câu khoe khoang, khoác lác, dối trá cho qua chuyện.  Chàng luôn tỏ vẻ như mình rất bận rộn với công việc làm ăn, chàng không cho ai kịp hỏi một câu.  Mỗi khi chàng đến đều hết sức vội vả và bỏ đi ngay... Có lần Phúc hỏi: _Anh về Việt Nam, anh ở đâu? Khải trả lời: _Ồ, anh ở nhà người bạn.  Thôi anh có công việc anh phải đi ngay, hôm nào rảnh anh trở lại thăm các em sau.   Hạnh nghe các em tường thuật, nàng như điên lên.  Nàng khóc với Phúc.  Nghe chị khóc, Phúc chỉ biết nói an ủi chị: _Em tội nghiệp chị lắm, nhưng em chịu thua.  Giá anh đi làm công sở tại đây hoặc em biết chỗ anh ở thì dễ cho em còn chịu khó rình rập theo dõi hằng ngày cho bằng được.  Đằng này, ảnh ở đâu em cũng không biết đường đâu mà mò? Phúc bực bội nói tiếp: _Lỗi tại chị hết, cứ quá tin tưởng, coi thường, lơ là để ông ấy tự do quá trớn, lại còn bảo thủ bênh chồng, ai nói cũng không nghe.  Rồi chị coi còn tiền bạc nữa đó. Hạnh thở dài cúp phôn... ------------oOo--------------   Thế rồi, một hôm đi chợ Sài Gòn trên đường về, Phúc lái chiếc xe Honda dam, bị kẹt xe, nên nàng đi chậm lại.  Chợt nàng nhìn thấy một người lái xe hơi đi ngược chiều, kính xe có " tint” đậm màu nên không nhìn rõ.  Phúc chỉ nhìn thấy có người đàn bà ngồi cạnh Khải đeo kính mát to khổ, che cả nửa mặt.  Phúc cố gắng lách xe len lỏi quay trở lại đuổi theo nhưng không kịp.  Khi Phúc quay xe lại được thì chiếc xe đó đã chạy xa mất rồi.  Dù bị mất dấu, nhưng nàng về gọi phone cho Hạnh biết.  Phúc gắt lên: _Chị về ngay đi!  Anh Khải thật sự có mèo rồi, không còn nghi ngờ gì nữa!  Chị về thì anh ấy phải ở nhà tụi em với chị.  Anh ấy có đi đâu chị cứ giả vờ như không quan tâm nhưng khi anh đi chúng em sẽ đứng đầu ngõ rồi theo dõi sớm muộn gì cũng bắt được. Hạnh chán nản nói: _Thôi em ạ... anh cũng sắp về nay mai chị đi làm gì?  Cho tốn kém mà chưa chắc đã bắt được quả tang.  Thôi em à ... cứ mặc kệ anh ấy đi!  Lần sau rồi mình tính... Thế là Hạnh lại xụi lơ, buồn phiền chờ đợi từng ngày Khải trở về... Nàng cũng quên đi lời nhắc nhở của Phúc để ý đến tiền bạc trong nhà bank.   Khải về kỳ này chàng lén lút bòn mót thêm mớ tiền của hai vợ chồng dành dụm bấy lâu.  Chàng dấu diếm Hạnh, ngọt ngào chiều chuộng Hạnh, Khải đợi lúc nàng vui vẻ bèn nhỏ nhẹ nói với Hạnh: _ Em à, căn nhà này quá lớn đối với vợ chồng mình.  Hay là mình bán đi dồn tiền để dành vào nhà bank.  Còn mình mua một cái mobile home, hai vợ chồng mình ở cho tiện.  Chứ nhà rộng lớn dọn dẹp cực lắm.  Em nghĩ sao? Hạnh chưng hửng vì không thể ngờ và tưởng tượng được Khải lại xúi nàng bán nhà để mua cái mobile home ...đang làm ăn không giàu có bằng người, nhưng cũng khá giả của ăn của để, nhà trả dứt rồi không nợ nần chỉ hàng năm đóng vài ngàn thuế đất.  Căn nhà rộng rải, sáng sủa chưa kể bao nhiêu kỷ niệm thời thơ ấu của các con, chúng lớn trong căn nhà này… Ông Khải điên rồi!  Hạnh thầm nghĩ trong lòng nếu bán nhà đi, rồi những ngày hè, ngày lễ các con về tụ họp gia đình thăm cha mẹ thì ở đâu.  Cái mobile home nóng chật, trơ trọi, gò bó… Hạnh nhìn thẳng mặt chồng nàng gằn giọng: _Anh nói gì?  Bán nhà mua mobile home à?  Gia đình mình sắp xuống dốc hả anh?  Người ta nói “bán bò tậu ễnh ương” tức là đang tự nhiên bán nhà to mua nhà nhỏ là cái điềm gỡ, xui xẻo đời sống sắp lụn bại… Vợ chồng mình tuy không giàu có bằng ai, chăm chỉ làm việc mấy chục năm nay cũng không đến nỗi nghèo.  Tới Mỹ hai bàn tay trắng, ba đứa con thơ mà vẫn cố gắng làm ăn có căn nhà chả to lớn hơn ai và mình được làm chủ ngôi nhà khang trang, hãnh diện với bạn bè, còn hơn nhiều người bản xứ họ sanh đẻ lớn lên tại đây mà nhiều người vẫn không nhà không cửa cả đời đi thuê đi mướn.  Anh không nghe người Mỹ vẫn nói “America dream home” đó sao?  Đối với người Mỹ, làm chủ một căn nhà là cả một giấc mơ của họ.  Mình chạy loạn từ một nơi nghèo nàn tới quê hương họ, ăn nhờ ở đậu, tiếng tăm thì ú ớ như điếc như câm, thế mà anh không biết quý, anh lại đòi bán nhà đi ở chui ở rúc à?  Em không bằng lòng! Khải thấy thái độ của Hạnh như vậy chàng không nói nữa, nhưng được gần nửa năm Khải lại nói với Hạnh: _Tháng tới anh về Việt Nam có chuyện.  Hạnh đáp trả lại: _Em cũng về.  Anh muốn đi thì em cũng đi luôn. Khải im lặng và phải chịu cho Hạnh về chung kỳ này.  Lẽ dĩ nhiên Khải Hạnh lại về ở nhà Tiến, Hạnh bằng lòng nghỉ việc về Việt Nam một tháng.  Mấy ngày đầu, đi đâu hai vợ chồng cùng đi chung, cả nhà các em xúm xít mừng rỡ.  Các cháu vui vẻ với những món quà rồi hai bác lại còn cho tiền nữa ...chỉ có Thuý Nhi mặt u sầu ủ rũ vì đã bắt đầu biết ghen hờn.  Bác Hạnh thấy cháu gái ít nói và mặt mày khó khăn, nàng ân cần hỏi han: _Nhi con khoẻ không?  Bác thấy hình như con khó chịu điều gì, bao giờ xong trung học hở con? Nghe bác hỏi, Nhi vội thưa: _Thưa Bác Hạnh, con không có chi ạ.  Con đến thăm và chào hai bác, con phải về, còn học bài ngày mai thi! Hạnh vui vẻ: _Thôi con bận học thì về đi.  Hôm nào rảnh đến thăm hai bác cũng được. Thuý Nhi quay đi thật nhanh không chào bác Khải.  Nhưng cũng chả ai để ý sự vô ý của đứa trẻ con, chỉ có Khải biết.  Nhi đang ghen ngược với bác gái của nàng.   Ngày thứ hai của tuần lễ kế tiếp, Khải nói với Hạnh: _Anh đi đến nhà mấy người bạn chơi đấu láo và coi họ làm ăn ra sao.  Trong tương lai anh còn có thể nhờ họ ngoại giao rộng lớn để lo làm ăn.  Em ở nhà chơi với các cô chú rồi cần gì kêu phôn cho anh nhé! Hạnh chưa kịp nói gì thì Khải đã đứng lên đi liền ra khỏi cửa.  Trước đó, Khải đã mướn cái xe hơi nhỏ để có phương tiện di chuyển đây đó.  Phúc cũng đến nhà Tiến chơi, nhưng khi nghe Khải nói đi, Phúc cũng vội vã đứng lên nói ngay: _Thôi em cũng đi về, chào anh chị, mai em lại đến! Phúc bước vội ra trước lấy xe Honda đi nhanh tới đầu ngõ chui vào góc hẻm đậu sẵn đó, theo dõi Khải, chỉ chờ thấy xe Khải là sẽ chạy theo.  Phúc cẩn thận lắm, mang theo cái áo rộng nàng mặc vào ngay, ngoài cái nón bảo hiểm nàng còn phòng hờ mang theo cái nón lá...phải đội khi cần, lỡ Khải có vô tình nhìn nàng, sẽ không nhận ra.  Phúc còn mang theo một cái mask bằng vải che nửa mặt, vừa tránh bụi bẩn nhưng chủ ý là dấu mặt thêm chiếc kính mát đen thui như vậy dù đứng gần, Khải cũng không nhận ra Phúc.  Chỉ 10 phút sau là Phúc thấy xe Khải lướt qua chỗ Phúc đang đứng chờ.  Phúc vội vàng rồ máy xe chạy theo Khải nhưng giữ khoảng cách hơi xa xa.  Phúc đang đi theo sát Khải, bỗng nhiên thấy Khải lái xe chậm lại và chàng ngừng hẳn xe, đi vào ngôi chợ Trần Quốc Toản gần đó.  Một lúc sau Khải trở ra, chàng ôm trên tay một, hai bịch gì đó, rồi leo lên xe đi tiếp.  Phúc lại vội vã cố bám theo.  Khải đi thẳng về phía cầu Thị Nghè, rẻ ra xa lộ.  Khải đi tốc độ nhanh hơn khi ra khỏi thành phố.  Phúc bị vài xe hơi khác cản đường, Phúc theo không kịp.  Thế là mất dấu, ấm ức, Phúc quay trở về nhà. Vừa bước vào nhà, Phúc hậm hực nói với Hạnh: Bao giờ anh về, chị cho em hay.  Em sẽ đến chơi tà tà đến khi anh ấy đi em lại đi theo.  Phải rình bắt cho được, chứ em tức quá chị ạ! Nghe Phúc nói Hạnh nản quá.  Nàng chán nản vô cùng.  Dù có bắt được quả tang, nàng không biết mình sẽ phải phản ứng ra sao với Khải?  Cãi nhau.  Gào thét hay hăm doạ bỏ nhau cũng bằng thừa.  Tất cả đối với Khải vô tác dụng vì thứ nhất Khải luôn luôn coi Hạnh không ra gì.  Thứ hai, Khải bướng bỉnh, ba gai nếu Hạnh nói nhiều hay khóc lóc là Khải đổ lỳ ra, tới đâu thì tới.  Luôn luôn phần thiệt thòi Hạnh chịu.  Các con đã bắt đầu tránh né chuyện bố mẹ.  Nếu chúng nó nói vài câu cản ngăn là Khải la hét, dạy đời, chúng sẽ im lặng tất cả.  Trẻ con lớn ở bên Mỹ, chúng chịu ảnh hưởng đời sống của người Mỹ đó là không thích dính dáng vào chuyện người khác.  Đó cũng là nỗi khổ của Hạnh.  Nàng buồn và cô đơn vô cùng.  Khải lại đi cả đêm không về.   Riêng phần Khải, khi chàng nói dối đi đây đó gặp bạn là chàng về nhà riêng của chàng và Thuý Nhi.  Chàng ở đó cả ngày đêm dọn dẹp, săn sóc và o bế căn nhà.  Thuý Nhi có đến đây với Khải nhưng không bao giờ ở lại quá trễ, cứ khoảng 5 hay 6 giờ chiều là Nhi trở về lại nhà bố mẹ.  Nhưng nếu để ý kỹ sẽ thấy mấy hôm nay Thuý Nhi vui vẻ hẳn ra, bây giờ khác hẳn Nhi ăn mặc chững chạc, đi đứng, nói cười không còn hồn nhiên, ngây thơ như xưa nữa.  Thuý Nhi thật sự trở thành một phụ nữ đã có hơi đàn ông trong cuộc đời.  Cha mẹ Thuý Nhi vô tình không để ý sự thay đổi này.   Hôm nay Khải đang ở trong bếp nhà riêng của hai người, Nhi tự mở cửa trước vào nhà.  Khải đang cặm cụi lau bếp điện cho sạch bóng.  Nhi vào, Khải đã nghe tiếng động cửa, nhưng không chạy ra vì chàng thừa biết chỉ có Nhi trong căn nhà này mà thôi.  Ngẩng đầu lên chàng hỏi, khi Nhi bước chân vào cửa bếp: _Nhi đã về đó à, ăn gì chưa cưng?   Anh có mua cheese và thịt nguội, có cả pate' và bánh mì Pháp nữa, em có ăn không để anh rửa tay làm cho em ăn nhé? Nhi nhìn Khải, nàng cười gật đầu.  Nhi nũng nịu nói: _Nhi đói, anh làm cho Nhi đi! Nhi đã gọi Khải bằng anh rất tự nhiên không còn ngượng nghịu nữa.  Đã ăn ở với nhau cả năm rồi, Khải thay đổi Nhi từ một thiếu nữ trong trắng trinh nguyên ngây thơ nay trở thành thiếu phụ rất chững chạc... lại còn sành điệu ái ân.  Mỗi lần gặp nhau, Thuý Nhi điên cuồng về xác thịt với bác Khải ...không yêu Khải sao được?  Chưa kể tiền bạc vật chất quá dư thừa, bác Khải đã mở cho Thuý Nhi một account  riêng.  Cứ như thế, khi nào Thuý Nhi cần tiền tự ý lấy ra xài… nhưng Nhi cũng cần kiệm và hà tiện lắm, tuy bác Khải không cấm cản nhưng Thuý Nhi không bao giờ xài tiền hoang phí hay tự ý đi mua sắm nếu không có Khải.  Khải biết như vậy nên rất tin tưởng và thương Thuý Nhi nhiều hơn. Khải ngừng tay, chàng làm cho Nhi miếng bánh mì dòn nóng thật thơm ngon để lên bàn cho Thuý Nhi, chàng rót một ly nước cam cho nàng, âu yếm hôn lên má Nhi, Khải hỏi: _Hôm nay em có học giờ nào không? Nhi ưỡn ẹo ngồi xuống, nói giọng nhõng nhẹo: _Không hôm nay em mệt nên em đi từ nhà thẳng về đây.  Em không muốn anh cô đơn một mình ở nhà, với lại em cũng nhớ anh. Khải cười nói rỡn theo: _Ồ, em chỉ nhớ anh mi mí thôi à? Nhi cười không trả lời, cầm khúc bánh mì do Khải làm ăn ngon lành.  Thân hình Nhi bây giờ khác hẳn, trông đẫy đà, khoẻ mạnh, tràn đầy nhựa sống.  Nàng thèm khát ái ân liên miên.  Khải nhiều khi không chịu thấu phải tìm kế hoãn binh hay đánh trốn lảng cho qua chuyện. Ăn xong ổ bánh mì, uống một hơi hết ly nước cam, Nhi đứng lên đi nhanh lại phía Khải đang dọn dẹp.  Chàng cất những thức  ăn còn lại vào tủ lạnh.  Nhi giang tay ôm chặt Khải, nàng hôn vào đôi môi thâm đen của Khải, Nhi nói trong hơi thở: _Em muốn anh bây giờ, ngay tại đây! Vừa nói, Nhi vừa tự động cửi hết quần áo của Khải.  Nàng ôm ghì Khải, vừa vén váy đi lùi về phía bàn ăn và nàng kéo Khải đi theo.  Miệng Nhi không miệng Khải, một tay ôm chặt lưng Khải, một tay nàng tháo bỏ chiếc bikini mầu hồng vứt xuống đất.  Tới cạnh bàn ăn, Nhi kiễng chân ngồi lên cạnh bàn, nằm ngửa xuống, kéo Khải nằm xấp trên người nàng.  Khải cứ đi theo sự ghì kéo của Nhi ... Chàng giật mình chợt nghĩ, con bé này ghê quá… Chết mình rồi!  “Gái mười bảy bẻ gẫy sừng trâu” Còn ta, thời oanh liệt nay còn đâu?  Nếu cứ cái mửng này thì mình xụm mẹ nó đầu gối.  Gẫy cha nó cả xương sống mất thôi.  Khải nghĩ nhưng chàng vẫn nhỏ nhẹ: _Từ từ cưng ...anh là của cưng mà...anh sẽ làm cho em vừa ý! Khải chiều nàng, chàng nhẹ nhàng ái ân.  Nhi rên nho nhỏ nhưng vẫn chưa vừa ý. _Ứ, em muốn anh vùi dập thân thể em cơ.  Em không thích từ từ nhẹ nhàng đâu, em muốn anh phải yêu em dài lâu.  Em muốn anh yêu em thật sâu, em muốn cuồng điên.  Anh cứ để em thèm hoài, em không chịu đâu! Nghe Nhi than thở đòi hỏi, Khải gồng người lên ôm chặt người Nhi.  Hai thân thể đẩy đưa thành một, Khải làm những động tác nhanh hơn, thật mạnh, chàng cố gắng dùng hết sức cho Nhi vừa ý… Chừng 10 phút sau, chàng bắt đầu thở dồn dập.  Chàng tội cho Nhi, chợt thương Nhi, buồn cho Nhi còn quá trẻ và tủi cho thân chàng đã tới tuổi về chiều. Tuy vậy Khải cũng cố hết sức đưa Nhi vào tuyệt đỉnh thú đau thương.  Và trả nợ sự đòi hỏi xác thịt đam mê cho được vẹn tròn của tuổi thanh nữ dồi dào khoái lạc ái ân.  Thời gian khoái cảm qua đi cũng là lúc Khải rã rời rơi rụng... Tim Khải đập thình thịch, Khải ghì chặt hai vai Nhi, chàng rên lên như con heo bị thọc tiết.  Chàng cố rướn lên, thở phì phò rồi nằm xấp rũ ra trên người Thuý  Nhi.  Thuý Nhi hai bàn tay ôm chặt mông Khải kéo sát vào nàng, co hai chân lên nói liên tục: _Em yêu anh… em yêu anh... Nàng rung hết người, cũng muốn nghẹt thở.  Thuý Nhi nghĩ thầm “trời ơi, sướng gì đâu ...ấy!” Thấy Khải quá đuối và mệt mõi, Nhi vẫn nằm nguyên như vậy nàng âu yếm lấy tay vỗ về nhẹ nhẹ trên lưng Khải, Nhi nói: _Thôi đủ rồi anh, anh mệt hả?  Đêm nay em ở đây, em nói với bố mẹ rồi, tối nay em ngủ ở nhà con Lan, rồi mai em với nó đi Thủ Đức mua nem chua về cho mẹ nó làm đám giỗ bà nội nó.  Bố mẹ em ừ rồi.  Tối nay, chúng mình tha hồ gần gũi nhau nghe anh? Nghe chương trình xếp đặt của Nhi đêm nay, Khải giật mình.  Không nói gì, chàng bớt mệt, từ từ đứng dậy, và đỡ Nhi đứng lên.  Hôn nhẹ lên môi Nhi chàng nói: _Đi tắm đi em! Trong đầu chàng lẩm bẩm “Ai bảo trâu già đòi gặm cỏ non?”  Thế là chàng nhất quyết tối nay trước khi vào trận, ta phải uống huyết bạch xà, sơn dương ngọc bổ thận hoàn của ông vua Khang Hy đã dùng để con bé Nhi chạy dài ...cho vừa lòng nó. Ba ngày hôm nay, Khải không về nhà.  Chàng chỉ gọi phôn hỏi thăm Hạnh qua loa, xong lại dối trá nói có hẹn với mấy người bạn tính làm affair kiếm mối làm ăn.  Hạnh buồn ủ rũ, hai tuần nữa nàng phải về lại Mỹ.  Khải lại nói thẳng với nàng, chàng phải ở lại thêm hai tuần nữa có việc.  Hạnh hỏi việc gì?  Khải chỉ cười đưa một đống giấy tờ quơ quơ cho Hạnh nhìn theo ...rồi chàng nói: _Anh sẽ cho em ngạc nhiên, bao giờ xong đâu vào đấy anh sẽ cho em biết em chịu không?  Đừng lo anh sẽ không giấu diếm em chuyện gì cả, chỉ vì chưa đâu vào đâu nói ra cũng vậy thôi.  Khi mọi việc xong hoàn toàn, vợ chồng mình sẽ không còn lo gì nữa. Sáng nay, Khải lại nói với Hạnh: _Bây giờ anh đi khoảng 9 giờ tối anh về.  Em cứ ăn cơm trước với mấy đứa đi, đừng đợi cơm anh. Phúc cũng có mặt ở nhà Tiến lúc đó, hai chị em bàn nhau phải theo sát ván kỳ này, kẻo chị Hạnh đi rồi anh không về đây ở nữa thì làm sao mà theo dõi, rình rập.  Phúc nháy mắt làm dấu với Tiến.  Hiểu ý Phúc, Tiến lặng lẽ bỏ đi.  Còn Phúc giả bộ cà rề vài phút rồi cũng đứng lên nói với Hạnh: _Chị Hạnh ơi, em về, mai rảnh em lại đến thăm chị.  Bây giờ anh Khải đi em để chị nghỉ!   Cả hai ra đầu đường đứng đợi, còn Khải vô tình cũng ra xe và chàng thản nhiên lái xe thẳng về phía xa lộ.  Vòng tới vòng lui, Phúc thấy Khải quẹo trái qua 4 căn nhà, và tới căn nhà thứ 5 thì Khải ngừng.  Mấy căn nhà ngoài mặt tiền san sát dính liền nhau không ngõ hẻm nên Phúc không có chỗ nấp.  Nàng thấy Khải ngừng xe, Phúc bèn lái xe đi thẳng luôn.  Đi khá xa, Phúc mới dám quay xe trở lại...thì không thấy xe Khải ở đó nữa.  Thế  là Phúc lại chịu thua, ngừng xa xa nhìn xuyên qua cánh cổng sắt thấy căn nhà rất đẹp, gọn gàng.  nàng cố nhìn kỹ một vài điểm chính của căn nhà để khỏi quên, cũng như đọc thầm số nhà, tên đường rồi nàng cho xe rồ máy ra về.  Phúc rảo mắt nhìn không thấy bóng Tiến đâu nàng biết em đã lạc mất dấu từ khi nào.  Tuy biết Khải vào căn nhà đó nhưng mập mờ, cũng chưa thể xác định rõ ràng vì biết đâu đó là nhà bạn của Khải vẫn từng nói tới.   -----------oOo-----------   Khải, bố mẹ và Nhi, vợ chồng Tiến đều có mặt đưa Hạnh ra phi trường.  Bịn rịn rồi cũng phải chia tay.  Khải lại gần ôm vợ ghì vai rồi nói: _Em về trước, xong việc 2 tuần nữa anh sẽ về, giữ gìn sức khoẻ nhé em.   Đừng để anh lo! Hạnh nhìn chồng gật đầu, nàng dịu dàng dặn dò: _Anh cũng vậy, lái xe cộ cẩn thận, bên này xe cộ chạy ẩu lắm.  Chết dễ như chơi.  Ăn uống  cẩn thận đừng gặp gì cũng ăn, đừng uống rượu nhiều, nhất là rượu pha chế tại Việt Nam, giữ gìn sức khoẻ lớn tuổi rồi... Thôi em về trước còn lo công việc làm ăn, bỏ bê đi mãi rồi mất việc thì chết. Khải buông tay, cúi xuống hôn nhẹ lên trán bà vợ lùn b nhỏ.  Khải nghĩ ngay ra câu thơ chàng đổi lời “Người đi, một nửa hồn ta áy náy… Một nửa hồn kia khoái vô cùng.”   Đó là tâm trạng của Khải bây giờ.  Đúng như Phúc dự đoán, khi Hạnh về Mỹ, Phúc không tiễn chân chị, viện cớ bận việc, vì nàng biết Hạnh đi rồi Khải  không ở nhà Tiến nữa và đúng vậy, Khải đã dọn đồ về thẳng nhà của chàng và Nhi. Vợ chồng Tiến vô tình níu kéo mời mọc: _Sao anh không ở đây cho tiện?  Vợ chồng em lo cơm nước cho anh?  Anh ở ngoài bất tiện, lại tốn kém nữa. Khải cười từ chối: _Thôi để anh ở ngoải muốn đi đâu cũng dễ.  Vả lại ăn uống cũng tiện, gặp đâu ăn đó, đói là ăn, không phiền toái  cậu mợ cứ kệ anh.  Ở hotel hay nhà bạn anh cũng được, nay đây mai đó tự do lo công chuyện cũng vui.   Thế là Khải xách vali bỏ lên xe, bắt tay chào Nam và Tiến.  Nhi đứng cạnh bố mẹ, Khải nhìn Nhi nháy mắt.  Nhi gật đầu nhẹ và nói: _Con chào bác, bao giờ rảnh bác về nhà con chơi nghe bác! Khải cười cười gật đầu rồi đi nhanh ra xe, từ nay chàng tha hồ tự do.  Chàng lái xe đi lên chợ Sài Gòn mua ít đồ ăn, khệ nệ sách ra xe, chàng vô tình không để ý có một cái xe honda đang đậu ngay góc cột điện phía trái, đang theo dõi từng hành động, cử chỉ của chàng.   Hai người cách nhau chỉ khoảng chừng 3 thước.  Người đó không ai khác hơn chính là Phúc, nàng biết Khải sẽ ra khỏi nhà Tiến nên nàng cố tình theo dõi kỳ này cho bằng được.  Chàng như con khỉ trong sở thú xổ lồng, và sẽ không để ý chuyện chung quanh.  Phúc đậu xe từ sáng cho tới lúc Khải, vợ chồng Tiến với ba đứa con tiễn Hạnh trở về lại nhà, vào nhà một lúc lâu Khải ra, Phúc nhất quyết không gặp ai hết, âm thầm đứng mấy tiếng ở góc đường nhà Tiến rình rập.  Tuy mệt nhưng Phúc cố gắng để tìm bắt cho được thủ phạm ...Khải ngoại tình, phản bội, hành hạ tinh thần, lừa dối Hạnh… Phúc hận và tức cho chị vô cùng.   Gia đình chỉ có hai chị em gái cách nhau một tuổi nên Phúc thương Hạnh lắm.  Chị bé nhỏ lại thấp còn Phúc cao và to con.  Khi lớn Phúc làm nhiều việc trong nhà thay cho Hạnh.  Hạnh cũng quý và thương em gái lắm.  Nó dữ, hay bắt nạt chồng, chồng nó ngoan hiền, thương và nghe vợ lắm.  Khi ở gần Hạnh, Phúc thấy rõ ràng Khải bắt nạt và lấn lướt Hạnh ra mặt, coi Hạnh không ra gì cả ...chán quá.  Chị Hạnh của Phúc thì cứ như bà xẩm mò thợ gật và ba phải, nhiều khi tức Hạnh, Phúc nói: _Bà để cho ông Khải leo lên đầu bà ngồi, bà không dám cựa quậy nữa.  Gặp tôi là ông Khải chết với tôi! Hạnh nhìn em hùng hổ trì chiết hăm doạ Khải, Hạnh chỉ biết cười.   (Còn tiếp kỳ sau)  

Author: Chau Pham

Share This Post On
Wedding Photo, Engagement Photo, Birthday, Outdoor,
Share This