LÃO GIÀ MẮC DỊCH

Trịnh Thanh Thủy Trinh Thanh Thuy 4Nữ văn nhạc sĩ Trịnh Thanh Thủy chào đời tại Hà Nam, Bắc Việt trong một gia đình có truyền thống văn chương chữ nghĩa. Cô là cháu ba đời của cố thi hào Nguyễn Khuyến tức cụ Tam Nguyên Yên Đỗ.  Cô bắt đầu viết văn và làm thơ từ thời trung học Trưng Vương. Trong gia đình, cô còn có một người em trai đã trở thành nhạc sĩ nổi tiếng, đó là nhạc sĩ Trịnh Nam Sơn. Trong thời gian qua, cô đã sáng tác nhiều nhạc phẩm và phát hành 2 CDs và 2 DVDs mang chủ đề Vùi Sâu Thương Nhớ và Thao Thức.  Mời quý độc giả vào trang nhà sau đây để thưởng thức nhạc do Trịnh Thanh Thủy sáng tác:  www.quoctoan.com/trinhthanhthuy với những tình ca rất thật, rất gần gũi trong thú đau thương.

Về lãnh vực văn chương, cô đã sáng tác hai truyện dài Định Mệnh và Lão Già Mắc Dịch đã được phát thanh trên làn sóng Đài Nationwide Việt Radio trong chương trình Thao Thức với  Trịnh Thanh Thủy  vào mỗi tối thứ Ba từ 7:30pm đến 8:00pm và phát lại vào lúc 11:00 sáng thứ Sáu hàng tuần trên băng tần FM 100.3 HD2 tại Washington DC, Virginia và Maryland hoặc trên băng tần FM 92.5 HD3 tại New Jersey và Philadelphia, và 24/24 trên Internet Global (toàn cầu). Đặc biệt, văn nhạc sĩ Trịnh Thanh Thủy còn là người phụ nữ đầu tiên huấn luyện cá sấu. Quý độc giả muốn xem tận mắt cô huấn luyện cá sấu như thế nào, quý vị có thể gửi email về: Trinhthanhthuyns@yahoo.com. Hay mở YouTube:  Trinh Thanh Thuy huan luyen ca sau sẽ được chứng kiến cảnh huấn luyện rất ngoạn mục. ----------------oOo----------------- Truyện Dài LÃO GIÀ MẮC DỊCH Đường Đời Lạc Lối (Tiếp theo kỳ trước)

Khải gặp ông luật sư, than thở: _Vợ tôi bỏ nhà đi rồi! Đi cả mấy tháng nay, tôi đã đi tìm và biết bà ta bỏ nhà đi tiểu bang khác. Bà ta đi không cho tôi biết làm tôi lo sợ! Công ăn việc làm ứ đọng, bây giờ tôi không biết tính sao! Tôi phải khai vỡ nợ, ông biết không? Tôi không làm giấy khiếu nại gì về vợ tôi cả! Nhưng ông làm cho tôi một giấy chứng nhận ngày hôm nay. Vợ tôi đã vô cớ bỏ nhà ra đi, làm cho tinh thần tôi bị xuống dốc, mệt mỏi, lo nghĩ và sợ hãi! Vì tôi không biết lý do tại sao vợ tôi lại bỏ tôi ra đi! Vợ chồng tôi hạnh phúc bao năm nay, như ông đã biết. Đùng một cái bà ấy im lặng bỏ nhà ra đi, và không cho tôi biết! Nếu có chuyện gì xẩy ra cho bà ấy, tôi biết làm sao đây? Và tôi sẽ không chịu trách nhiệm... walking_alone_by_pix_cel-d4pky45Ông luật sư nhìn thấy tận mắt cảnh Khải ở nhà một mình lủi thủi... Ông ta làm cho Khải tờ giấy vợ bỏ nhà ra đi, ngày, tháng đó… Khải nói thêm với ông luật sư để chứng tỏ mình đàng hoàng: _Ông John ạ, tôi làm cái case này bởi vì nếu chuyện gì xẩy đến cho bà ấy là tôi vô tội... Tôi thật sự không biết gì hết! Vì ở nước các anh, hơi một chút là đàn ông trái và có lỗi. Tôi sợ lắm! Ông làm chứng cho tôi luôn nhé! Khải cười khanh khách, nửa đùa nửa thật. Ông Mỹ luật sư cũng cười theo. Ông ta an ủi Khải: _Đừng lo, tôi biết anh lâu rồi, cũng cả chục năm, vợ chồng anh đều là người tốt, nhất là anh một người cha gương mẫu và là người chồng lý tưởng... Vả lại, đàn bà khi lớn tuổi họ thay đổi tính tình khó chịu, hay kiếm chuyện than vãn... Còn đàn ông thì đa số dễ dãi hơn khi về già. Tôi sẽ làm tờ giấy cho anh để anh yên tâm, sau này vợ anh trở về không làm khó dễ anh. Chắc bà ấy đi chơi ít lâu rồi sẽ trở về thôi. Khải cười: _Ờ... Tôi cũng nghĩ và hy vọng vậy. Tôi mong bà ấy không lừa dối tôi. Bây giờ tôi lo và không ăn ngủ được. Nhưng thôi, tôi vẫn xin ký check trả anh $200.00 anh đã nhận lời làm cho tôi cái case này, để công bằng anh khỏi làm free cho tôi. Anh nhớ đừng quên đề ngày tháng hôm nay nhé! Nếu sau này có chuyện gì cần, tôi sẽ nhờ anh, vì anh hiểu và biết rõ chuyện gia đình nhà tôi. Cảm ơn anh. Thế rồi Khải cất tờ giấy cho chắc ăn. Còn Hạnh vẫn vô tình một lòng chịu đựng âm thầm dù biết Khải lấy hết tiền, chỉ còn vài chục ngàn. Hạnh lấy ra hết đưa cho con trai mua căn nhà để nó đứng tên, còn căn nhà của hai vợ chồng vẫn còn đó. Thỉnh thoảng mới đầu Hạnh còn về. Bây giờ Hạnh không về đó nữa. Khải chưa bán được vì chưa có sự đồng ý của Hạnh. Khải ở một mình, bèn sửa cái gara thành một phòng ngủ và sửa thêm một nhà vệ sinh, bếp riêng rồi Khải dọn ra ở ngoài đó. Chàng cho mướn hết căn nhà, để góp nhặt thêm tí tiền vì tiền hưu chả được bao nhiêu. Hạnh một lòng chịu đựng, chờ mong và hy vọng một thời gian dài, khi biết Khải đã lấy hết tiền cả savings lẫn checking của hai vợ chồng nên Hạnh tức quá mà không làm gì được. Mặt Khải cứ trơ trơ lì lợm khi Hạnh cằn nhằn gây gỗ vì tiền bạc, lúc này Hạnh mới thấm thía khi nhớ tới lời nói khi xưa của Thảo. Nàng ân hận đã không nghe lời khuyên của Thảo. Hạnh đâu có ngờ Khải thật đểu giả, tàn nhẫn, tham lam và ích kỷ đến như vậy! Nếu Khải biết điều mà chia đều mỗi người một nửa gia tài thì Hạnh đỡ tức và tủi… Cả hai cái xe cũ và mới Khải đều lấy luôn. Giờ này đây Hạnh nhìn Khải, nàng chỉ thấy bộ mặt bẩn thỉu và đê tiện. Khải bây giờ cứ về Việt Nam, sống nửa năm lại trở về Mỹ bòn mót tiền rồi lại đi. Khải đã vài ba lần hỏi Hạnh ly dị nhưng Hạnh không chịu. Khải đành sống như vậy để giữ căn nhà còn lại của chung. Tới ngày lâm bồn, Nhi sanh đứa con gái đầu lòng. Cha già nuôi con cọc. Khải bồng đứa bé đỏ hỏn trên tay. Nhi đã khỏe mạnh, mẹ tròn con vuông. Vì cao lớn và tuổi còn trẻ nên Nhi sanh con dễ dàng. Nhà cửa có sẵn cái gì cũng đầy đủ, chỉ có Nhi chưa học xong trung học thì bỏ học luôn, bây giờ có con nhỏ nên Nhi ở nhà  trông con, cũng tốt cho Khải. Như vậy, Nhi sẽ không còn bạn bè hay đi chơi với lũ bạn trai gái cùng lứa tuổi nữa. Khải lấy hết tiền, tất cả vốn liếng mấy chục năm hai vợ chồng để dành, nhưng cũng tiêu pha chi phí quá nhiều cho cuộc tình mới, cứ đi đi về về Việt Nam, lại không làm được tiền như xưa, có núi tiền ngồi không ăn cũng hết. Mỗi lần trở về Mỹ, Khải sống rất tần tiện, nhưng phải chi phí cho mẹ con Nhi, còn nuôi và trả tiền cho người làm hầu mẹ con Nhi nữa, nên cũng tốn kém không ít. Lương hưu của Khải là đồng lương tối thiểu của người có lợi tức thấp nhất, chỉ hơn sáu trăm một tháng, cả năm chỉ hơn 7 ngàn mà còn phải trả thuế đất, bảo hiểm nhà, bảo hiểm xe, xăng, ăn uống... cho cá nhân Khải. Ngày xưa, Khải nói về Việt Nam sẽ buôn bán để chỉ tay năm ngón làm chủ nhân ông. Nhưng nói để mà nói chứ làm được cái gì! Có Tú tài I, vào sĩ quan Không Quân, đeo lon Thiếu úy, chạy loạn sang Mỹ làm nghề may mấy chục năm trời, chả buôn bán và cũng không học hành gì cả! Nhờ ông chủ tin tưởng giao tiệm cho hai vợ chồng làm được ăn chia nên khấm khá, còn chưa kể ăn chặn của chủ ít nhiều tiền mặt nữa! Nhưng bây giờ của thiên trả địa. Cũng nhờ tham như vậy nên vợ chồng rủng rỉnh. Khảỉ không nghĩ tiến thân đi học để vươn lên như chồng của Thảo. Có lần Khải tưởng bở nghĩ rằng quen nghề, quen khách nên hai vợ chồng mưu đồ tính toán lưu manh mở riêng tiệm gẩn đó. Hạnh vẫn làm tiệm này một thời gian để vớt của chủ, còn Khải tách rời để trông coi tiệm, tự làm chủ chính thức. Khải o bế, ngọt ngào với khách nên dần dần lôi hết khách đi. Chồng chắc ăn rồi nên vợ mới nghỉ luôn. Nhưng rồi cũng thất bại, phải dẹp tiệm. Trời không ưu đãi kẻ lưu manh, phản trẳc, bất nghĩa. Nhân tính không bằng thiên tính! Gần cuối cuộc đời, tiền không vào mà còn ra như nước. Vợ chồng ly tán, gia đình tan vỡ, hậu vận như bọt biển trôi vèo. Khải và Hạnh gian manh, thất đức, mưu đồ, xảo quyệt và bất tài trông thấy rõ. Chỉ có cái khả năng thực tài giỏi thì mới vững bền; còn cái may chỉ có giới hạn trời cho. Ngày xưa, vợ chồng may đêm may ngày, chăm chỉ mới hái ra tiền. Bây giở, Khải quên đi cuộc đời vất vả qua rồi. Quên đi thì tiền đâu mà có? Lưu manh với người nên bây giờ lưu manh với vợ. Thói phản bội, tham lam trắng trợn. Giờ có vợ trẻ, con thơ, tuổi già… Chàng lại tiêu dần vào vốn, ăn cướp công của Hạnh, tiền đâu có đẻ ra tiền! Còn căn nhà bên Mỹ, Khải đang mưu đồ tìm cách lấy trọn căn nhà, nhưng kẹt tên Hạnh và cũng còn ngài ngại lũ con, chúng binh mẹ sẽ chống trả. Cơ hội chưa đến. 10847908_951930214852437_8219057890818934887_n Khoảng mấy năm sau, Hạnh kiếm được việc làm, cũng tạm nguôi ngoai. Tình vợ chồng đã lạt, đi làm vớ vẩn cũng quen biết được vài ông tỏ lời ong bướm… Thật lòng hay không? Nhưng Hạnh cảm thấy được an ủi và nàng cũng vui vui... Tính Hạnh vẫn như xưa, cứ nhìn lên, không biết người biết ta. Khổ cái, Hạnh nghe ai khen là nàng cứ nghĩ là thật, không biết là họ giả dối xã giao. Hạnh cứ tưởng mình còn trẻ và đẹp. Người đàn ông nào lớn hơn nàng vài tuổi là Hạnh chê già... Hạnh chỉ thích trai trẻ tán qua phôn là Hạnh vui lắm. Khi hẹn hò gặp mặt thật, họ bỏ rơi và tránh xa Hạnh. Nhưng Hạnh không thấy đó là bẽ bàng hay một bài học cho Hạnh "để ý", phải biết người biết ta và "lựa cơm gắp mắm". Chồng bỏ từ hồi nàng 54 hay 55 tuổi cho đến bây giờ Hạnh đã 56 tuổi rồi, làm gì còn hy vọng tìm ý trung nhân như nàng mong muốn! Điều kiện mà Hạnh đặt ra là phải trẻ trung, đẹp trai, có học và địa vị... Một hôm, vợ chồng Thảo từ Florida sang tiểu bang Hạnh ở để đi dự tiệc do cựu sĩ quan Hải Quân tổ chức. Thảo tội nghiệp Hạnh nên nói với chồng đến rủ Hạnh đi cho vui. Chứ Hạnh lủi thủi ở nhà một mình thì tội nghiệp cho nàng. Hôm đó có một ông chững chạc được ban tổ chức xếp ngồi cùng chung bàn với vợ chồng Thảo nhưng ngồi một mình. Bản nhạc tango nổi lên, ông ta đánh bạo mời Thảo. Thảo đứng lên, nàng nói với chồng: “Anh nhẩy với Hạnh đi!” Khi ông khách lạ lịch sự chào hỏi Thảo, hai người nhẩy, Thảo bắt đầu tò mò hỏi về ông ta tại sao đi có một mình? Thảo hỏi dò biết được đời tư của ông ta. Thảo tự giới thiệu với ông Hùng tên nàng và chỉ người đàn ông đang nhẩy với bà kia là chồng của mình, còn người đàn bà đang khiêu vũ với chồng nàng là người bạn độc thân. Khi bản nhạc chấm dứt, Thảo kéo tay ông ta về bàn và nói với Hạnh: _Hạnh ơi! Thảo giới thiệu với Hạnh, đây anh Hùng kỹ sư, độc thân. Còn đây là Hạnh, bạn của Thảo. Kể từ giờ, anh Hùng là partner của Hạnh nhé! Còn đây là ông xã của tôi. Ông xã của Thảo đứng lên chào bắt tay ông Hùng. Và kể từ đó, Hạnh giữ chặt lấy ông Hùng. Rồi tình già bám nhau cũng cả năm.

------------o O o--------------

Nghe giọng nói ngọt ngào của Hạnh, ông Hùng có người bạn chủ đài radio ông bèn giới thiệu cho Hạnh đến làm cho có tí tiền mà lại tốt cho Hạnh khỏi ngồi ru rú ở nhà. Cũng nhờ giọng nói trời cho, ông Hùng yêu Hạnh thật lòng, lúc đó ông Hùng 60, chỉ hơn Hạnh hai tuổi, thật xứng đôi với Hạnh. Ông tuy thấp người nhưng vẫn cao hơn Hạnh, ông lại là kỹ sư, trí thức, và địa vị hơn Khải. Cả hai cặp với nhau, Thảo nghe tin Hạnh kể lại, cũng nói vun vào, và nàng khuyến khích Hạnh kết duyên với ông Hùng cho rồi, nhất là chính Hạnh lại khen và khoe ông hiền lành tốt tính, chân thật và rất yêu Hạnh. Khi làm radio một thời gian, giọng nói nhỏ nhẹ của Hạnh được số đàn ông mê giọng nói ngọt ngào, êm ru thật mát lỗ nhĩ qua làn sóng điện, cứ nghĩ như hình ảnh thiên thần hay hằng nga giáng thế, người đẹp trong mơ của cả nhiều chàng trai trẻ.images629499_207_1 Những cú điện thoại tới tấp thả bướm vờn hoa, Hạnh thấy mình có giá trị khi được nhiều người theo đuổi, nàng bèn bỏ rơi ông Hùng già, người đã có công giúp cho Hạnh được nhiều người biết đến. Hạnh đành lòng bạc bẽo, bất nhân chạy theo mộng du ảo ảnh. Khi nói chuyện với những chàng trai trẻ lạ trong phôn, Hạnh đều dấu tuổi, không nói thật về cá nhân, không cho ai biết Hạnh có bốn đứa con và chúng đã lớn, nàng có cháu nội, cháu ngoại, dấu luôn dĩ vãng và hiện tại. Nàng chỉ vẽ vời bức ảnh đẹp, nói về tuơng lai... Ai xin hình ảnh, Hạnh đều từ chối, không cho. Hạnh nói không thích cho hình ai cả. Hạnh đóng kịch đứng đắn, nàng không phải loại người phụ nữ sô bồ, làm cho các nam nhân già trẻ ước muốn thèm thuồng. Tò mò và mơ mộng hơn, Hạnh cứ ỡm ờ, không gửi hình ảnh, ỏn ẻn ngọt ngào trong phôn. Hạnh vui sướng hãnh diện kể laị cho Thảo nghe, có bao nhiêu thanh niên dưới năm mươi, trên ba mươi mê Hạnh như điên. Họ ở những tiểu bang khác, chỉ mong gặp Hạnh sau những lần đàm thoại tán tỉnh, hẹn hò yêu đương, mê Hạnh như điếu đổ. Hạnh kể rằng Hạnh đã chấm chàng kia tên Hoàng bốn mươi mấy, kỹ sư, ly dị vợ có hai con còn nhỏ, nhưng vợ nuôi con, chàng chỉ trả tiền “child support”. Không vướng bận, muốn tìm người phụ nữ một lần dang dở, ngọt ngào, dịu dàng để an ủi sống với nhau cho quên đi dĩ vãng. Cậu ta xin hình nhưng Hạnh từ chối. Nàng nói: _Anh lấy hình Hạnh làm gì? Anh thấy Hạnh không đẹp, anh lại chạy vắt giò lên cổ, hồn bay viá lạc! Anh cứ nghĩ Hạnh xấu đi, để anh khỏi vỡ mộng khi gặp Hạnh. Lúc chúng mình gặp nhau, anh biết có hơn không? Nghe Hạnh nói thế, Hoàng tưởng Hạnh khiêm nhường, muốn cho chàng một lý thú bất ngờ. Sợ nàng giận, chàng vội thanh minh và hứa hẹn: _Hạnh ơi, anh thật sự yêu em, anh được gần em để nghe giọng nói của em hàng ngày là anh thấy hạnh phúc và quá đủ rồi. Anh tìm vợ qua cái nết và tư cách chứ không vì sắc đẹp. Với giá nào anh cũng phải cưới em. Vợ cũ của anh đẹp lắm, bây giờ là vợ người khác. Anh sợ vợ đẹp lắm rồi! Nhưng thôi, em muốn dành cho anh sự ngạc nhiên cũng đuợc, gặp em lần này là anh muốn nói thẳng vào hôn nhân, không có gì ngăn cản hay trở ngại chuyện tình của chúng mình. Em cứ yên tâm, anh xin nghỉ hai tuần phép để chúng mình có thừa thì giờ tính chuyện tương lai, Hạnh chịu không? Như vậy anh có thể chứng tỏ anh yêu em. Anh sẽ mướn sẵn hotel. Hạnh nghe vậy cảm động quá, nàng vội nói: _Thôi anh đừng mướn hotel làm gì, ở nhà Hạnh được mà! Hạnh trổ tài nội trợ, nấu nuớng và săn sóc anh trong hai tuần. Nghe vậy Hoàng sung suớng vô cùng, chàng càng yêu thích nàng hơn. Ở với người yêu trong mộng hai tuần hè thì còn gì bằng? Hoàng gửi cho Hạnh hình của mình và 2 đứa con nhỏ, thêm business card chỗ cậu ta đang làm việc vì muốn chứng tỏ cho Hạnh biết chàng thành thật, rất yêu Hạnh, và muốn gặp nhau để tiến tới hôn nhân càng sớm càng tốt. Chàng sống cô độc cả 6 năm nay rồi. Bây giờ quen Hạnh thì thật lý tưởng. Yêu trong mộng, đêm nào cũng kêu nhau hò hẹn tương lai. Thỉnh thoảng vô tình chàng hỏi nàng tuổi con gì, Hạnh ngọt ngào nói: _Anh ơi, đàn bà kỵ hỏi tuổi. Nàng cứ nói dối quanh co, nàng nghĩ gặp Hoàng rồi sẽ tính. Trong hai tuần lễ nàng thừa thời gian để đưa chàng vào mê hồn trận và đưa câu ca dao “cái nết đánh chết cái đẹp” vào thực tế. Để cho Hoàng thấy dù Hạnh không đẹp nhưng nàng sẽ là người đàn bà lý tưởng như chàng vẫn nói mê mệt trong phôn với nàng. Còn ông Hùng già bị vợ đẹp đá cho ê càng. Gặp Hạnh, tuy nàng không đẹp nhưng ông biết thân phận già rồi, tìm đuợc người đàn bà dịu dàng ngọt ngào là tốt rồi. Nào ngờ hơn hai năm tình mới, chàng thương nàng thiệt thòi vì thiếu nhan sắc, em sinh ra trời bắt xấu trong cuộc đời bèn dắt nàng vào bước thang danh vọng. Nàng chỉ có giọng nói ăn tiền. Như vậy giúp nàng vui, và ông cũng yên tâm có người  đàn bà bên cạnh cho hết tuổi về chiều. Mới leo lên vài bước nàng đã hất ông ra, thẳng tay từ chối không gặp mặt ông nữa. Chàng Hùng già tức quá bèn đi tìm bà khác. May mắn cho ông, ở hiền gặp lành, buồn nàng Hạnh bỏ rơi bất nhân như con vợ cũ. Ông đi lang thang chộp được bà khác trẻ, tướng người cao, tuy cũng cũ của người mới ta, lại đẹp, sáng sủa và có học hơn Hạnh, ngoài sự ông mong ước. Ông cưới hỏi đề huề, Hạnh biết nhưng không tiếc, vì Hạnh nghĩ  trong tương lai, nàng cũng sẽ có người tình vừa trẻ, địa vị không thua kém gì ông Hùng già.1 Hạnh ôm ấp mối tình mới với Hoàng qua điện thoại, bây giờ nàng nghĩ tới tương lai và nàng muốn ly dị Khải để tự do đi lấy chồng. Hạnh kêu Khải khi chàng đang ở Mỹ: _Anh Khải, bây giờ em muốn ly dị để khỏi ràng buộc khó cho cả hai!” Khải ngạc nhiên đôi phút nhưng chàng hiểu ngay và phản ứng thật nhanh: _Cái gì? Sao bao nhiêu năm nay em không chịu ly dị? Bây giờ anh không muốn nữa! Nghe Khải nói vậy, Hạnh lo ngại hỏi vội vàng: _Tại sao anh lại không muốn ly dị nữa? Anh vẫn đòi mà! Bây giờ em bằng lòng! Khải tỉnh bơ nói: _Em làm anh bị khủng hoảng tinh thần bao nhiêu năm nay. Từ ngày em bỏ đi tới giờ, anh cô đơn, lo sợ đủ điều, không còn tâm chí làm ăn, anh sống như kẻ mất hồn! May còn căn nhà, bám sống qua ngày, sống cô độc, ăn không ngon, ngủ không yên! Hạnh nổi điên nói sẵng: _Hừ! Anh nói gì em không hiểu? Anh đã tự do bao lâu nay, em không hề gây sự làm phiền anh, anh cho mướn căn nhà cả ngàn một tháng, em không bắt anh chia. Bây giờ em quyết định ly dị và bán nhà chia đôi. Tiền bạc, xe cộ 2 cái anh lấy hết cả rồi, em không còn một tí gì! Anh chưa hài lòng sao? Khải lạnh lùng trả lời Hạnh: _Anh nào có lấy tiền của em! Có đâu mà lấy? Tiêu xài mà vợ chồng không làm việc thì phải hết chứ! Còn vài chục ngàn trong savings em lấy sạch cả, rồi bỏ nhà đi luôn, anh có nói tiếng nào đâu! Bây giờ em muốn ly dị, thứ nhất em sang tên đứt căn nhà cho anh, còn 8 lượng vàng ngày xưa, em trả lại cho anh, chứ anh thiệt thòi quá! Hạnh nghe Khải đòi vô lý, nàng cáu hét to lên: _Cái gì? Chỉ có 6 lượng vàng chứ đâu có 8? Mà chính anh đem bán để mở tiệm, sao bây giờ anh lại đòi em? Khải vẫn nham nhở nói tiếp: _Anh không biết! Anh muốn em phải trả lại anh tám lượng vàng theo giá cả bây giờ, tức là em phải trả anh $16,000.00 dollas, và sang tên nhà ngay. Nếu không, anh không bằng lòng ly dị và em về đây ở chung với anh vì nhà vẫn là của em... Và em vẫn là vợ anh... Em bỏ nhà ra đi, anh bỏ qua không trách gì, muốn về giờ nào cũng được! Còn không, em muốn làm gì thì làm. Khải cúp phôn, Hạnh ngồi chết lặng. Khổ rồi! Hắn laị dở chứng, dồn ép Hạnh để lấy luôn căn nhà còn lại. Còn 8 lượng vàng, Khải đã bán đi để góp tiền mở tiệm hồi đó, khi sang tiệm lỗ vốn. Gìờ chắc hắn túng bấn nên giở trò đòi ngang xương mà còn đòi giá trị thị trường bây giờ là $2,000.00 một lượng. Trời ơi! Khải thật khốn nạn muốn nguyên căn nhà và còn thêm $16,000.00 tiền mặt! Hạnh tức trào máu, ngồi chết lịm. Nàng lại nhớ lời khuyên của Thảo ngày xưa. Nàng đã không nghe mà còn khó chịu và nghĩ Thảo là người đàn bà không tốt nên xúi bậy nàng. Thảo chỉ nghĩ thủ cẳng và hơn thua với chồng! Nàng không thèm nghe Thảo, cứ tin và nghĩ nàng hoàn toàn đức hạnh, dịu dàng nên Khải chả giám bỏ nàng đâu! Vả lại, của chồng công vợ. Mười năm trước Khải đòi ly dị, nàng muốn giữ chồng, và muốn chứng tỏ mình là hiển thê! Bây giờ nàng muốn bỏ để tự do lấy chồng khác nhưng Khải lại trở mặt như trở bàn tay, Hạnh hết lối chống đỡ! Quýnh lên, Hạnh kêu các con dò hỏi ý kiến của chúng. Con gái lớn trách Hạnh: _Ngày xưa con nói mẹ ly dị bố mẹ không nghe, chúng con làm gì được bây giờ? Bây giờ bố nói gì mẹ phải làm theo thôi! Mẹ kêu luật sư đi! Hạnh bèn kêu luật sư hỏi. Luật sư đòi 40 ngàn để chia nhà và bắt Khải phải chấp nhận ly dị. Hạnh muốn khiếu nại thưa Khải về tội ngoại hôn ở Việt nam, có con cái làm nhân chứng... Luật sư trả lời, nếu muốn kiện Khải và có chứng cớ về người phụ nữ Khải đang sống chung ở Việt nam thì phải mướn thêm luật sư quốc tế… Về Việt nam lấy bằng chứng cụ thể và lúc đó các con mới làm nhân chứng được. Lại phải mất tiền vài chục ngàn nữa. Nghe vậy, Hạnh muốn xỉu. Căn nhà bán được bao nhiêu? Chia hai được vài chục ngàn thì cúng cho luật sư hết. Còn mướn luật sư quốc tế, nếu có thắng lấy cả căn nhà thì cũng không đủ trả cho luật sư hai nơi, rồi còn tiền tòa, chả còn gì, chỉ béo luật sư thôi! Khải còn đểu, coppy tờ giấy luật sư của chàng đã có sẵn, chứng nhận vợ Khải bỏ nhà ra đi cả chục năm nay, làm cho Khải bị lo nghĩ, khủng hoảng tinh thần...  Suy đi nghĩ lại, Hạnh chịu thua! Theo lời khuyên của luật sư, Hạnh chịu điều kiện Khải đòi và vẫn phải trả $20,000.00 cho luật sư để xin tòa được ly dị. Vì Khải chống án, không chịu ly dị… Những gì Thảo đã nói thì nay xẩy ra cho Hạnh. Và các con của Hạnh phải góp tiền giúp mẹ trả nợ luật sư... Tới lúc này, Hạnh hiểu ra thì quá trễ! Hạnh nói với con gái: _Ngày xưa bác Thảo nói với mẹ, nhưng mẹ không nghe! Mẹ ngu quá! Rồi tất cả của cải về tay Khải, hắn thắng cả tình lẫn tiền. Ung dung sung sướng, vợ trẻ, con thơ. Khải thành chủ nhân ông hai căn nhà, một bên Mỹ, một tại Việt Nam. Hạnh hận Khải. Tiếc của chả làm gì hơn đuợc! Nhưng thôi, nàng tự an ủi mình, mất đi tất cả nhưng mình còn được tự do! Sắp làm lại cuộc đời với người tình mới. Rồi ngày hẹn hò gặp mặt với Hoàng đã đến, anh trẻ hơn em gần chục tuổi, lại là kỹ sư, địa vị hơn chồng cũ của em gấp bội... Em lấy chồng mới này để trả thù cho thằng chồng cũ biết tay!

-------------o O o-------------

Ngày đón Hoàng ở phi trường đã đến. Cả tuần nay con trai đi công tác, Hạnh ở nhà dọn dẹp lau chùi nhà cửa, mua sẵn đủ thứ để dự trù nấu những món ăn đặc biệt cho Hoàng được hưởng thụ đầy đủ do tài nội trợ của Hạnh, bù lại cho sắc đẹp của Hạnh nếu Hoàng không vừa lòng. Hạnh cũng tính toán ghê lắm để mong bắt được Hoàng vĩnh viễn. Hạnh vui mừng rộn ràng gặp người yêu lý tưởng. Còn nửa tiếng nữa máy bay mới hạ cánh. Hạnh đứng ngồi không yên. Rồi thời gian đến đã đến. Đám khách từ trong đã ra khỏi khu giới hạn an ninh. Thân nhân đứng ngoài chờ, nhốn nháo tìm nhận người thân. Gặp nhau họ vui cười hớn hở, có những cặp hôn nhau tỉnh bơ giữa đám đông. Hạnh cũng nhớn nhác nhìn tốp người từ trong khu an ninh bước ra, tìm người đàn ông trong hình mà nàng đã coi và nhớ kỹ. Hoàng còn dặn chàng sẽ mặc áo mầu xanh đậm để Hạnh nhận diện cho dễ.b-2-6297-1438834560

À anh kia rồi, cao ráo, vừa người, trông rất là đàn ông. Anh vẫn còn trẻ hình như anh nói anh mới có 52 tuổi gì đó, hay 48 hoặc 50. Hạnh quên mất rồi! Hạnh hãy còn ở xa đã thấy anh ta cứ nhìn ngang nhìn dọc. Chắc đang rảo mắt tìm Hạnh, anh ấy cứ nhìn vào phía có các bà các cô, mà không nhìn thấy Hạnh đang đi lù lù tiến tới gần mặt chàng. Anh cứ láo liên cặp mắt tìm kiếm người trong mộng. Hạnh sung sướng vì anh vẫn không thấy Hạnh. Nàng vẫn đi thẳng về phía anh, khi giáp mặt Hoàng còn chừng nửa thước, Hạnh kêu lên: “Anh Hoàng, Hạnh đây!” Anh ta giật mình khi nghe tiếng nói của Hạnh. Anh sững sờ vài giây vì đúng là quá "bất ngờ", một sự bất ngờ làm chàng vỡ tim. Chàng đã không nhìn và không để ý tới khi Hạnh đi về phía chàng, vì chàng cứ tưởng những người phụ nữ đang đi ngang đi dọc kia một người phải là Hạnh của chàng. Nhưng trời ơi! Một bà vừa lùn, vừa nhỏ con, khuôn mặt tròn như cái bánh dầy, mũi hin có túi mật, hai mắt nứt tròn bé tí như hai hòn bi… Tay chân bé như đứa trẻ lên mười. Hoàng phải cúi đầu xuống mới nhận ra người yêu đến đón chàng. Và tiếng nói dịu dàng êm ái đã phát ra từ cái miệng với cặp môi mỏng có thoa tý son trông dị hợm bởi sự trang điểm không hợp với tướng người. Cái miệng nhỏ có đôi môi mỏng như miệng con thỏ này phát ra những tiếng nói ngọt ngào làm cho Hoàng đêm nhớ ngày mong! Đã thật sự dành cho chàng bất ngờ thích thú, như chuyện Trương Chi, Mỵ Nương, nhưng ngược lại Hoàng là Mỵ nương. Nhìn Hạnh, Hoàng nói giọng lạc hẳn, ngập ngừng, lạnh lẽo vì  chàng ngỡ ngàng, thất vọng, và vỡ mộng. Quên đi câu “cái nết đánh chết cái đẹp” hay chàng xúc động vì quá mừng? _Ồ Hạnh! Anh cứ rảo mắt tìm quanh! Hạnh không để ý thái độ và câu nói của Hoàng, nàng hỏi: _Anh có mang theo vali khác nữa không? Hoàng trả lời: _Ồ không, chỉ có vali nhỏ và cái xách này thôi. Hạnh vẫn vô tình, nói ngọt ngào: _Anh muốn đi uống cafe, ăn gì trước khi em đưa anh về nhà? Hay Hạnh đưa thẳng anh về nhà nhé! Em cũng nấu sẵn nhiều món, tất cả đã sẵn sàng để đón anh. Hoàng trả lời không do dự: _Không, anh không muốn làm phiền Hạnh, để anh ở Hotel cho tiện. Hạnh đưa anh đến hotel nào gần chợ và nhà hàng để thả bộ đi ăn cho dễ! Hạnh hỏi: _Sao vậy? Anh nói anh ở với Hạnh mà! Hai tuần đâu có sao! Hoàng vẫn một mực từ chối, chàng nói: _Hạnh cứ đưa anh đến hotel đi rồi chúng mình đi ăn. Anh sẽ nói chuyện nhiều với Hạnh. Hôm nay Hạnh nghỉ à? Anh làm phiền Hạnh quá! Cả hai đi sóng đôi, Hạnh vẫn dịu dàng: _Sao anh khách sáo thế? Đêm qua mình nói chuyện, anh còn quyết định ở với Hạnh hai tuần để cho Hạnh săn sóc anh mà? Hoàng vẫn lắc đầu không nhận lời, chàng nói: _Hạnh cứ đưa anh đến hotel đi! Hạnh đi bên cạnh Hoàng chỉ tới ngực Hoàng mà thôi. Tội nghiệp, Hoàng dài chân bước nhanh còn Hạnh cố gắng theo, nàng đi như chạy. Ngồi trên xe Hạnh lái, Hoàng chỉ ỡm ờ hỏi: _Hôm nay Hạnh nghỉ hả? Ở đây chợ Việt Nam có lớn không? Có đông người Việt không? Mùa lạnh lại có tuyết, Hạnh lái xe trên tuyết được anh phục lắm! Hạnh cứ thong thả trả lời từng câu: _Vâng, em xin nghỉ 2 tuần để ở nhà tiếp anh và đưa anh đi chơi đây đó. Hạnh nhắc lại ý kiến Hoàng đến ở nhà nàng hai tuần, Hạnh hỏi: _Anh về nhà Hạnh nhé! Không có gì bất tiện đâu! Hai tuần này chỉ có anh và Hạnh ở nhà thôi. Hạnh ở chung với con trai, nhưng cháu đi xa hai tuần này. Dù nó có ở nhà thì cũng đi tối ngày. Cháu chưa có vợ nhưng có bồ. Anh cứ đến ở nhà Hạnh thoải mái, không trở ngại. Còn anh không thích, thì anh muốn sao tùy ý, Hạnh sẽ theo ý anh. Hoàng vẫn nói: _Thôi, anh mướn hotel, rồi mình đi ăn, xong anh về nghỉ, chiều anh mời Hạnh đi ăn tối, mình sẽ nói chuyện nhé! Anh hơi mệt, cho anh nghỉ rồi tối gặp nhau. Hạnh chiều theo ý của Hoàng, nàng vẫn ngọt ngào nói: _Nếu như vậy để Hạnh đưa anh đến Hotel này gần chợ Việt Nam đi bộ cũng tới, tiện lợi cho anh, giá phòng cũng vừa phải, mà rất sạch sẽ anh ạ! Hạnh đưa Hoàng đến Hotel, sau khi check in, nhận phòng xong, Hạnh theo Hoàng lên tận phòng để cất vali. Hoàng để túi xách và vali nhỏ lên trên mặt chiếc bàn, Hạnh đứng sớ rớ nhìn theo. Khi Hoàng quay ra đi, cả hai không nói tiếng nào! Không nụ hôn đầu ngọt ngào như anh hứa hẹn và đòi hỏi trong phôn. Hạnh lặng lẽ đi theo. Hạnh không hiểu tại sao đêm qua nói trên phôn thì ồn ào náo nhiệt, hôn hít um xùm, cả hai xếp đặt chương trình vui thú và thật lý tuởng. Hoàng còn nói rỡn: _Anh gặp em, anh phải cắn nát em ra mới bỏ công chờ mong lâu nay! Rồi cả hai cười thích thú chờ đợi giây phút cho nhau ái ân thật tuyệt vời vào ngày mai. Thế mà bây giờ gặp nhau, Hoàng lạnh lùng! Cả hai đến tiệm ăn Việt nam, Hoàng kêu phở, rồi ăn thêm tô bún bò Huế nhỏ. Hạnh chỉ ăn đĩa bánh bèo. Vừa ăn Hạnh vừa hỏi han về Hoàng. Chợt Hoàng nói: _À Hạnh, đáng lẽ anh ở chơi hai tuần như đã nói với em tối qua, nhưng bây giờ anh đổi chương trình, mai về sớm, vì vợ cũ của anh mới kêu nói các con đòi về ở với anh. Anh thương các con nên đã nói với bà, nếu bà ấy không chăm sóc nổi chúng thì anh sẽ nuôi và lo cho chúng xong đại học. Tối nay anh mời em đi ăn và nghe nhạc, rồi nói chuyện chúng mình. Bây giờ em về nhà nghỉ, anh cũng về hotel ngủ một giấc, chiều em đến đón anh nhé! Hạnh vẫn vô tình hỏi lại: _Sao anh không ở lại vài ngày? Đổi được vé có chuyến bay rồi hãy về. Nhân tiện ở lại chơi với em! Hoàng lắc đầu nói: _Không sao, trả thêm tiền là có chuyến bay. Bây giờ em đưa anh về hotel, chiều gặp lại. Hoàng trả tiền ăn xong, cả hai đứng lên ra về tẻ nhạt.forest-735254_640 Câu chuyện mất vui, lúc về Hạnh chớm hiểu chuyện gì đã làm Hoàng đổi ý nhanh chóng? Vì chàng thuộc típ người mơ mộng, khi gặp mặt không đúng như ý muốn nên chàng đã từ chối sự tiếp đãi nồng  nàn của Hạnh và quyết định đi về ngay để tránh phải giao thiệp, dây mơ rễ má mất thì giờ, và tốn kém thêm. Mà người chàng vừa nhìn thấy đã không thích dù một tí mỏng manh. Hạnh ê càng, và nàng bắt đầu ngượng nghịu trong xã giao đối thoại. Đưa Hoàng về phòng, nàng chào và nói: _Anh đi nghỉ đi, chiều Hạnh đến đón anh. Hoàng cười tươi, dơ hai tay ôm vòng vai nhỏ bé của Hạnh ghì nhẹ tỏ lòng thương mến cô em gái với hai phương trời cách biệt. Hạnh đi rồi, Hoàng thở phào nhẹ nhõm, nói một mình: _Bố khỉ! Còn Hạnh ra về ngỡ ngàng, buồn tủi… Trong lòng gợn sóng! Lại một cái đạp nữa của thằng đàn ông thứ hai dành cho nàng. Những người tình hụt, sau lão chồng già mắc dịch bỏ rơi nàng... Trịnh Thanh Thủy (Còn tiếp kỳ sau)

Author: Chau Pham

Share This Post On
Wedding Photo, Engagement Photo, Birthday, Outdoor,
Share This