Hoạch định di sản (Estate Planning)

Pháp Luật & Đời Sống Những vấn đề pháp lý liên quan đến di sản Hoạch định di sản có lẽ là một khái niệm hơi xa lạ với người Việt chúng ta. Một phần là vì chúng ta chẳng ai muốn nghĩ đến ngày mà mình qua đời và những tính toán phải làm để chuẩn bị cho ngày chết. Một lý do khác là ở Việt Nam trước 1975, chúng ta không có những luật lệ về probate ( luật liên quan đến việc phân chia tài sản của người quá cố) rắc rối và tốn kém thời giờ và tiền bạc, hay luật thuế di sản (Estate tax) với tỉ lệ thuế rất cao như ở Mỹ.  Sau 35 năm định cư ở Hoa Kỳ, người Việt chúng ta một số không ít trong cộng đồng chúng ta đã tích lũy được một số tài sản đủ để trở thành đối tượng của luật pro bate hay luật thuế di sản. Đó là lý do mà chúng tôi muốn trình bày đề tài này với quý độc giả của tờ Viet Lifestyles. Di sản là gì? Di sản của một người gồm tất cả tài sản mà người đó vẫn còn quyền sở hữu lúc qua đời trừ đi số nợ mà người này đang còn thiếu. Tài sản này có thể là động sản như đồ đạc, nữ trang hay bất động sản như nhà cửa, đất đai. Tài sản có thể hữu hình như áo quần hay vô hình như tác quyền (copyright) hay quyền sáng chế (patent). Người quá cố có thể sở hữu nó một mình (sole ownership) hay join với người khác (joint ownership). Nó có thể là tài sản chung của hai vợ chồng (community property) hay là tài sản riêng của người quá cố (separate property). Hoạch Định Di Sản là gì? Hoạch định di sản là soạn thảo một kế hoạch để để lại tài sản của mình lúc mình qua đời. Kế hoạch này thường thường sẽ có hiệu lực ngay lúc mình còn sống, sẽ tiếp tục có hiệu lực lúc mình qua đời và có thể một thời gian sau đó. Ví dụ 1: ông A có một căn nhà của riêng ông (separate property).ø Ông muốn căn nhà đó phải thuộc về những đứa con riêng của ông khi mà ông và người vợ thứ hai đều từ trần. Ông A có thể thiết lập một living trust như sau: Ông A  có thể chuyển nhượng căn nhà đó vào trust fund cho benefit của chính ông A for life, rồi cho bà vợ thứ hai của ông cũng for life, phần remainder thì cho con cái ông. Mặc dù ông A đã chuyển nhượng phần remainder (tức là chính căn nhà đó) cho những đứa con. Với điều khoản  của living trust này, ông A có thể an tâm rằng ông vẫn có quyền sở hữu  trên căn nhà đó cho dến lúc ông qua đời mà không sợ rằng một đứa con nào đó sẽ dành quyền sở hữu và đuổi ông ra khỏi nhà. Ông cũng có thể an tâm rằng sau khi ông qua đời, người vợ của ông sẽ có căn nhà để ở cho đến lúc bà ta qua đời, mà không sợ rằng có sự lôi thôi hay tranh chấp giữa bà và những đứa con trong trường hợp đó là con riêng của ông. Ông A cũng có thể an tâm rằng những đứa con của ông sẽ được thừa hưởng căn nhà với full ownership ( từ luật chuyên môn là Fee Simple) mà không sợ người vợ chuyển nhượng cho ai khác ngoài ý muốn của ông. Quý vị độc giả có thể cho là chúng tôi hơi bi quan về mối quan hệ gia đình của ông A khi cho ví dụ như trên. Thật sự thì mối quan tâm của ông A là một ví dụ điển hình của người Mỹ, mà không ít cặp vợ chồng thường có một hay hai lần kết hôn trước và có hai ba dòng con khác nhau. Đối với người Việt chúng ta, một điều may mắn là định chế gia đình vẫn còn tương đối bền vững hơn. Tuy nhiên ví dụ 1 chỉ là một phác họa cho quý độc giả có một khái niệm sơ khởi về thế nào là hoạch định di sản khi quý vị thấy rằng bàn tay của người chết (dead man's hand), tức là ông A trong ví dụ này, còn control được ai là người sẽ được xử dụng căn nhà một thời gian lâu sau khi ông đã qua đời, nếu ông đã soạn sẵn một kế hoạch cho di sản của ông. Lẽ dĩ nhiên ông A có thể hủy bỏ hay thay đổi revocable living trust này bất cứ lúc nào ông muốn. Nếu không hoạch định di sản, tài sản người quá cố sẽ đi về đâu? Nếu một người trước khi qua đời đã không làm gì để hoạch định di sản của mình, thì luật Thừa Kế Pháp Định (Intestacy Law) sẽ làm thế cho người đó. Đã có không ít thân chủ hiểu lầm về luật này và hỏi chúng tôi rằng có phải tài sản của họ sẽ bị sung vào công quỹ quốc gia hay là không? (đối với chúng ta là sung vào quỹ của tiểu bang Arizona). Xin thưa rằng điều này chỉ xảy ra khi chúng ta không có một thân nhân nào ( kể cả cousin đời thứ mấy) còn sống trên trái đất này, thì tiểu bang Arizona mới có quyền sung công di sản của chúng ta. Ngay cả trường hợp chúng ta chỉ còn thân nhân ở tại Việt Nam, thì người thân nhân này vẫn có quyền thừa hưởng dựa trên hiệp định tư pháp giữa Mỹ và Việt Nam. (Như trường hợp đứa bé Việt Nam vừa qua Mỹ để hưởng gia tài mấy chục triệu của người cha Mỹ chủ hãng DSL mà báo Việt ngữ đã đăng). Luật Thừa Kế Pháp Định liệt kê theo thứ tự ưu tiên những người được thừa kế theo pháp định như sau: người phối ngẫu (spouse), con cái, cha mẹ, anh chị em, ông bà, chú bác cô dì, cousin nơi ngoài tiểu bang.   Tại sao phải hoạch định di sản? Hoạch định di sản có thể dùng để đạt được năm mục tiêu sau đây: 1) Tàì sản của mình sẽ được để lại cho người mà mình muốn. 2) Để tránh thủ tục probate 3) Để tránh thuế di sản 4) Để tránh làm thủ tục giám hộ tài sản của người vị thành niên (guardian of the estate of the minor) 5) Để tránh làm thủ tục conservatorship (giám hộ cho người lớn tuổi) 1)  Mục tiêu 1: tài sản của mình sẽ được để lại cho người mình thương yêu hay có bổn phận chăm sóc theo ý mình muốn: Luật Arizona cho phép người dân được để lại tài sản của mình cho những người mình muốn bằng di chúc (Wills), tín quỹ (Trust) hay bằng những cách thức khác như life insurance, annuity, joint tenancy, pay-on-death conveyance ... Tuy nhiên nếu một người trước khi qua đời đã không làm một kế hoạch để chuyển nhượng tài sản của mình bằng Wills, Trust hay cách nào đó, thì tài sản của người đó sẽ được phân chia theo luật Thừa Kế Pháp Định (Intestacy) vừa được trình bày ở trên. Điều này sẽ xảy ra cho dù sự chuyển nhượng theo pháp định có thể không như sự mong muốn của người quá cố. Quý vị sẽ đặt câu hỏi rằng luật thừa kế pháp định xem ra cũng chia tài sản cho người thân mà thôi, đâu có gì mà phải lo lắng. Vâng, điều này đúng nếu chúng ta chỉ có một vợ một chồng, con cái thì chỉ có một dòng, không có trường hợp con ông con bà. Căn cứ theo luật thừa kế pháp định trên, quý vị cũng thấy rằng những cặp sống chung không có hôn thú (living partner hay boyfriend-girlfriend như người Việt chúng ta thường gọi) sẽ  không được thừa hưởng tài sản của nhau nếu không lo trước. Những đứa con của hai người này cũng sẽ có vấn đề khi thừa hưởng di sản của người cha (người viết tránh đề cập đến tình trạng common law marriage chỉ có ở một số tiểu bang trong đó không có Arizona).  Ngay cả trong trường hợp chỉ có một dòng con, chưa chắc cha mẹ muốn con cái được chia phần bằng nhau. Lấy ví dụ một người có một đứa con trưởng đã 28 tuổi và đã tự lập, cũng như  đã có gia đình riêng, và một đứa út mới 14 tuổi, có lẽ đứa út này phải được lo lắng nhiều hơn trong kế hoạch di sản của người đó. Điều này thật sự không có  gì là bất công, bởi vì người con trưởng đã được cha mẹ lo lắng một thời gian rất lâu cho đến lúc anh ta đã trưởng thành. Trong lúc người em út kém may mắn hơn chỉ được sống chung và được lo lắng bởi cha hay mẹ chỉ có 14 năm mà thôi. Trường hợp những người có con còn vị thành niên (minor) thì vấn đề hoạch định di sản còn cần thiết hơn, bởi vì trong kế hoạch  đó chúng ta có thể chỉ định trước ai sẽ là người quản lý tài sản (custodian) của chúng ta để lại cho chúng, cho đến lúc chúng đủ tuổi luật định cho phép chúng được sở hữu tài sàn đó. Chúng ta cũng có thể chỉ định người giám hộ (guardian) cho chúng trong kế hoạch đó luôn (người quản lý tài sản và người giám hộ có thể là 2 người khác nhau hay chỉ là một người mà thôi tùy sự quyết định của quý vị)  2) Tránh Probate: Probate là gì? Probate là một thủ tục tại tòa án để kiểm kê, định giá và phân chia tài sản của một người quá cố theo di chúc  (Wills) của người đó hay theo luật Thừa Kế Pháp Định (Intestacy)  nếu người này đã không làm di chúc. Theo luật Arizona, một probate estate (tài sản  mà người chết sở hữu ngay lúc qua đời) với giá trị động sản (personal asset) trên $50,000 hay bất động sản (real estate) trên $75,000 sẽ phải qua thủ tục probate. 3) Tránh thuế di sản (estate tax): Thuế di sản là thuế đánh trên tài sản mà người quá cố sở hữu ngay vào lúc người đó qua đời, trước khi tài sản được chuyển cho người thừa kế. Để tránh tình trạng tích lũy tài sản của những gia đình giàu có từ đời này sang đời khác, Quốc Hội Mỹ định mức thuế di sản rất là cao, bắt đầu từ mức 37%  và khi tài sản ở một mức nào đó thì thuế sẽ là 40% của giá trị di sản. Năm 2011 $5,000,000 (estate tax personal exemption) đầu tiên của di sản sẽ được miễn loại thuế này cho mỗi cá nhân, phần trên số tiền đó sẽ phải chịu thuế di sản. Số tiền estate tax personal exemption sẽ tăng lên hay không  thì tùy Quốc Hội có làm luật mới hay không. Ví dụ: một người có tài sản khi qua đời là $5,600,000. Di sản của người đó phải chịu thuế như sau: $5,600,000 - $5,000,000 = $600,000 taxable estate $600,000 x about 40% = $240,000 eatate tax. Như vậy người thừa kế chỉ được hưởng: $5,600,000 - 240,000 = $5,360,000 ( số tiền này chưa trừ đi chi phí probate ở phần 2) ở trên. 4)   Tránh thủ tục gardianship of the estate of a minor: Có những cặp vợ chồng trẻ khoảng 25-35 tuổi thường hỏi chúng tôi là họ có nên làm hoạch định di sản bây giờ chưa. Câu hỏi thật là khó trả lời vì theo luật tự nhiên thì người trẻ chết sau người già và những người trẻ này tuổi thọ hẳn là còn dài nếu họ không chết vì tai nạn. Vấn đề là một người còn trẻ vẫn có thể qua đời vì một nguyên nhân nào đó. Nếu trường hợp này xảy ra thì có thể có nhiều vấn đề luật pháp phiền phức hơn là cái chết của một người lớn tuổi. Chúng tôi muốn đề cập đến vần đề những đứa con vị thành niên (minor) của những người chết trẻ này. Nếu cả hai cha mẹ của đứa con còn minor đều qua đời thì luật Arizona bắt buộc phải làm thủ tục giám hộ (guardianship) cho đứa trẻ đó. Thủ tục giám hộ chia làm 2 loại là giám hộ con người (guardian of the person) và giám hộ tài sản (guardian of the estate). Giám hộ con người là người sẽ thay thế cha mẹ quá cố của đứa bé để nuôi dưỡng, dậy dổ nó. Giám hộ tài sản là người quản lý tài sản của đứa bé thường là do cha mẹ nó để lại. Một người có thể làm luôn cả 2 loại giám hộ này cho một đứa bé. Thường người giám hộ là chú,bác, cô, cậu dì của đứa trẻ. Giám hộ con người là điều không thể tránh được vì đứa trẻ vị thành niên cần có một người giám hộ để thay thế cha mẹ quyết định những vấn đề sinh sống, giáo dục, y tế ... Tuy nhiên giám hộ tài sản thì có thể tránh được (và theo ý chúng tôi là nên tránh) nếu những người cha mẹ trẻ này đã thành lập 1 living trust và đã chuyển tài sản cho con vị thành niên vào living trust này. Trong trường hợp này người trustee sẽ quản lý tài sản cho đứa bé cho đến lúc nó thành niên hay một tuổi nào đó lớn hơn như quyết định của cha mẹ nó trong living trust. Việc quản lý tài sản của người trustee sẽ không bị sự kiểm soát của tòa án, trừ phi có ai đó mang người trustee ra tòa vì cho rằng có sự lạm dụng về tiền bạc. Ngược lại, người giám hộ tài sản của một đứa bé sẽ bị sự kiểm soát khá chặt chẽ của tòa án guardian. Mọi sự chi tiêu bình thường hay bất thường đều phải có phép của tòa. Mọi sự mua bán tài sản của đứa bé cũng phải có phép của tòa. Những sự phiền toái này kéo dài cho đến lúc đứa bé 18 tuổi hay số tài sản của nó đã xài hết. Hằng năm người giám hộ phải mua bond, phải báo cáo kế toán với toà án. Như vậy nếu 1 cặp vợ chồng trẻ qua đời mà có tài sản để lại cho con còn minor, nhưng lại không làm gì hết để hoạch định di sản, thì tài sản của họ sẽ có thể phải qua 2 thủ tục phiền toái cùng một lúc là probate trước, và sau đó là guardian of the estate.   5) Tránh thủ tục conservatorship Conservatorship cũng là giám hộ chỉ định nhưng dành cho những người thành niên bị xem là mất năng lực pháp lý (legal incapacity). Một người bị xem là mất năng lực khi người đó không tự lo lắng được cho mình vấn đề sức khỏe, thực phẩm, áo quần hay chỗ ở. Hay là không thể quản trị được vấn đề tài chánh tiền bạc của mình một cách thích đáng. Một người già yếu đuối hay lú lẩn có thể phải cần người giám hộ (conservator). Một người bị stroke và không hồi phục lại được hay một người bị tai nạn với thương tật nặng cũng có thể rơi vào tình huống này. Thủ tục conservatorship, nói một cách tổng quát, thì cũng như thủ tục guardianship. Nó có tất cả những rắc rối phiền phức của guardianship, mà đôi lúc còn rắc rối hơn vì hay đưa đến sự tranh chấp của những thân nhân của người được giám hộ (conservatee), đặc biệt trong trường hợp người này có tài sản cần phải được giám hộ như trường hợp minor ở phần 4) ở trên. Thủ tục conservatorship có lẽ còn phải tránh còn hơn là thủ tục probate hay thủ tục guardianship nữa. Lý do là vì chi phí tốn kém và hay đưa đến mâu thuẫn trong gia đình giữa những người thân của người được giám hộ. Chúng tôi sẽ viết riêng về đề tài này một cách chi tiết hơn. Những phương tiện (tools) được dùng để hoạch định di sản  Để soạn thảo một kế hoạch di sản cho thân chủ, luật sư thường dùng những cách thức (tools) sau đây:   1) Di chúc (Wills): là một văn kiện pháp lý được soạn thảo và ký lúc người lập di chúc còn sống, nhưng nó chỉ có hiệu lực sau khi người đó đã qua đời và tờ di chúc đã qua thủ tục probate nếu di sản để lại cho người thừa kế trên $100,000. Những tài sản tạo mãi sau khi lập tờ di chúc vẫn có thể bao gồm trong tờ di chúc bằng một điều khoản gọi là residual clause. Nếu nhìn lại 5 mục tiêu ở trên thì tờ di chúc chỉ hoàn thành được mục tiêu 1 là tài sản của mình sẽ được để lại cho người mình chọn theo ý muốn của mình. Với mục tiêu thứ 2 là tránh probate, tờ di chúc sẽ không hoàn thành được, vì tờ di chúc phải qua thủ tục probate để xem có ai tranh cãi về hiệu lực chấp hành của tờ di chúc đó (nói nôm na là xem tờ di chúc đó có đúng là di chúc của người quá cố hay không, nó có được lập đúng theo luật không ...). Với mục tiêu 3, tờ di chúc cũng không giúp tránh thuế di sản nếu tài sản để lại trong di chúc trên $5,000,000 (cho năm 2011), vì tài sản này vẫn còn thuộc quyền sở hữu của người quá cố khi người này qua đời. Với mục tiêu 4 là tránh guardianship cho con còn minor, như đã nói ở phần đó, giám hộ con người là điều không thể nào tránh được, và tờ di chúc là văn kiện pháp lý mà cha mẹ phải làm để chỉ định (nominate) người nào mình muốn là người giám hộ cho con minor của mình (không thể dùng living trust để nominate người giám hộ). Điều này tránh sự tranh chấp có thể xảy ra giữa thân nhân của đứa trẻ. Tuy nhiên tờ di chúc không giúp gì cho việc tránh thủ tục giám hộ tài sản của đứa bé cả. Do đó phải cần một living trust để chỉ định một successor trustee cho mục tiêu này. Mục tiêu 5 để tránh phải làm thủ tục conservatorship thì không thể nào đạt được với một tờ di chúc. Lý do là vì tờ di chúc chỉ có hiệu lực chấp hành khi người làm di chúc đã qua đời. Trong lúc thủ tục conservatorship cần phải làm khi người đó chưa chết (hay sắp chết) nhưng bị mất năng lực pháp lý (incapacity). 2) Trusts: 1- Trust là gì?  là một văn kiện pháp lý trong đó người trustor (người ủy thác) chuyển nhượng tài sản của mình cho người trustee (người được ủy thác) để dùng tài sản đó (gọi là trust fund) cho quyền lợi của người beneficiary (người thụ hưởng). Người trustor có thể làm luôn trustee và cũng là người beneficiary của một trust khi họ còn sống. Quý vị có lẽ cảm thấy confused với định nghĩa này. Chúng tôi sẽ trình bày rõ hơn trong bài viết về living trust  2- Trust và 5 mục tiêu của hoạch định di sản: Trong các loại trust nêu trên revocable living trust là dụng cụ hữu hiệu nhất cho việc hoạch định di sản.
  • Mục tiêu 1: quý vị có thể dùng trust để để lại tài sản cho người mình muốn.
  • Mục tiêu 2: trust là một dụng cụ hữu hiệu để tránh probate vì probate là thủ tục để thanh lý tài sản mà người quá cố đang sở hữu. Nhưng khi mà tài sản đó đã chuyển vào trust rồi thì người quá cố không còn được coi là người sở hữu chủ nữa đối với thủ tục probate, cho dù title dưới tên ông ta as a trustee. (Điều này chỉ đúng đối với thủ tục probate mà thôi, sở thuế IRS vẫn coi người đó là sở hữu chủ để đánh thuế di sản)
  • Mục tiêu 3: irrevocable living trust cũng là dụng cụ hữu hiệu để tránh thuế di sản bởi vì một khi tài sản đã chuyển vào irrevocable living trust rồi thì nó không còn thuộc quyền sở hữu của người quá cố để mà chịu thuế nữa. Với revocable living trust, luật sư cuả quý vị cũng có thề dùng  life estate trust (còn được gọi là A-B trust) hay Qualified Terminable Interest Property trust (gọi tắt là QTIP trust) để tránh thuế cho quý vị nếu số tài sản này vẫn còn thuộc quyền sở hữu của người quá cố thì sẽ chịu thuế di sản rất cao. Dưới đây là 2 cases được dùng đề so sánh hoàn cảnh của hai cặp vợ chồng, một có làm trust và cặp kia thì không.
  Case 1: Mr. và Mrs.X có tài sản chung là $8,000,000 và không làm living trust. Bởi vì hai vợ chồng hiếm khi qua đời cùng một lúc, chúng ta giả sử rằng bà X mất trước ông chồng. Phân nửa của $4,000,000 là di sản của bà và nếu bà để lại cho những đứa con thì sẽ không bị thuế vì bà có $5,000,000 exemption. Tuy nhiên vì ông X còn sống có lẽ cả bà và ông đều tính rằng số tiền đó vẫn để trong tài sản chung cho ông X thụ hưởng. Khi ông X mất, di sản $8,000,000 của ông sẽ bị thuế như sau: $8,000,000 - $5,000,000 (exemption for each person in 2011) = $3,000,000 taxable estate. $3,000,000 x about %40 = $1,200,000 tax Case 2: cũng trường hợp như case 1 nhưng hai vợ chồng ông Y đã làm 2 living trust A và B. Giả sử Trust A là của ông Y và Trust B là của bà Y với nội dung đại khái như sau: Trust A: Mr. Y (grantor) chuyển nhượng $4,000,000 cho Mr. and Mrs. Y as trustees for Mr. và Mrs. Y for life, remaider for Mr. and Mrs. Y's children. Trust B: Mrs. Y chuyển nhượng $4,000,000 cho Mr. và Mrs. Y as trustees for Mr. and Mrs. Y for life, remainder for their children. Khi bà Y mất ông Y chỉ được hưởng $4,000,000 phần của bà để lại cho ông for life mà thôi (for life có nghĩa là sở hữu cho hết đời ông mà thôi khác với full ownership), cho nên khi ông mất di sản của ông cũng sẽ không bị thuế vì chỉ có $4,000,000 mà thôi, phần $4,000,000 của bà sẽ chuyển cho các con không bị thuế. Trong case 2 quý vị thấy là với 2 living trust ông bà Y đã làm được một lúc hai chuyện : thứ nhất là vẫn để toàn bộ tài sản của 2 vợ chồng  cho người qua đời sau được hưởng cho đến  lúc người đó qua đời, thứ hai là cho dù họ làm vậy họ vẫn không ai bị thuế cả. Đối với những cặp vợ chồng có tài sản trên $10,000,000 thì sao? Mặc dù living trust giúp người ta tránh được một số thuế đáng kể như trong case 1 và case 2 ở trên, điều đó không có nghĩa là trust sẽ giúp cho người ta không đóng một đồng thuế nào cả cho dù tài sản nhiều thế nào đi nữa. Đối với những vợ chồng có trên $10,000,000 thì luật sư estate planning phải dùng một loại trust đặc biệt gọi là QTIP, nhưng do tính cách quá phức tạp của loại trust này người viết xin miễn trình bày ở đây. Mục tiêu 4: living trust có thể giúp tránh thủ tục giám hộ tài sản của trẻ con vị thành niên nếu cha mẹ nó đã chuyển nhượng tất cả tài sản cho đứa con minor vào trong living trust. Living trust sẽ cho phép người successor trustee đứng tên title tất cả tài sản này để quản lý cho trẻ vị thành niên cho đến lúc chúng ít nhất 18 tuổi hay lớn hơn. Lúc đó người successor trustee sẽ chuyển nhượng tài sản lại cho những đứa con này.
  • Mục tiêu 5: living trust có thể giúp chúng ta khỏi phải làm thủ tục conservatorship một cách dễ dàng với một alternative trustee và các durable power of attoney for health care, personal care, financial care. Chúng tôi sẽ đề cập vấn đề này một cách chi tiết khi viết về conservatorship.
Ngoài living trust là một dụng cụ hữu hiệu để hoạch định di sản, người ta có thể dùng life insurance, gift cho mục đích này nữa. Trên đây chỉ là phần trình bày sơ lược về hoạch định di sản. Người viết mong rằng nó đã mang đến cho quý độc giả của Viet Bao một khái niệm căn bản về vấn đề. Quý độc giả nào muốn tham khảo thêm xin liên lac số điện thoại dưới đây.   Văn Phòng Luật Sư Phạm Viết Ánh 4819 N. 35th Ave Phoenix, AZ 85017 Phone: 602-396-5276 Chương trình Pháp Luật & Đời Sống với luật sư Phạm Viết Ánh được phát thanh trên làn sóng đài TNT AZ Radio vào mỗi Chủ Nhật từ 5pm-6pm (giờ Arizona).  Quý thính giả ở xa, không có radio, có thể nghe chương trình phát thanh trực tiếp trên Internet Radio qua địa chỉ:  www.tntarizona.com (bấm vào nút Listen Live). Quý độc giả cũng có thể gửi những câu hỏi liên quan đến Pháp Luật về tòa soạn tạp chí Việt Lifestyles qua email: info@vietlifestyles.com để được luật sư PHẠM VIẾT ÁNH giải đáp trong kỳ báo tới.

Author: Admin

Share This Post On
Wedding Photo, Engagement Photo, Birthday, Outdoor,
Share This