ĐỊNH MỆNH

Nữ nhạc sĩ Trịnh Thanh Thủy chào đời tại Hà Nam, Bắc Việt trong một gia đình có truyền thống văn chương chữ nghĩa, cô là cháu ba đời của cố thi hào Nguyễn Khuyến tức cụ Tam Nguyên Yên Đổ.  Cô đã bắt đầu viết văn và làm thơ từ thời trung học Trưng Vương.  Trong gia đình, Cô còn có một người em trai đã trở thành nhạc sĩ nổi tiếng đó là nhạc sĩ Trịnh Nam Sơn.  Trong thời gian qua, Cô đã sáng tác nhiều nhạc phẩm và phát hành 2 CDs và 2 DVDs mang chủ đề Vùi Sâu Thương Nhớ và Thao Thức.  Về lãnh vực văn chương, Cô đã sáng tác hai truyện dài Định Mệnh và Lão Già Mắc Dịch đã được phát thanh trên làn sóng Đài Nationwide Việt Radio trong chương trình Thao Thức với  Trịnh Thanh Thuỷ  vào mỗi Tối thứ Ba từ 7:30pm đến 8:00pm và phát lại vào lúc 11:00 sáng thứ Sáu hàng tuần trên băng tần FM 100.3 HD2 tại Washington DC, Virginia và Maryland hoặc trên băng tần FM 92.5 HD3 tại New Jersey và Philadelphia, và 24/24 trên Internet Global (toàn cầu).  Đặc biệt văn nhạc sĩ Trịnh Thanh Thủy còn là người phụ nữ đầu tiên huấn luyện cá sấu.  Quý độc giả muốn xem tận mắt Cô huấn luyện cá sấu như thế nào, quý vị có thể gửi email về:  Trinhthanhthuyns@yahoo.com.   Hay mở YouTube:  Trinh Thanh Thuy huan luyen ca sau sẽ được chứng kiến cảnh huấn luyện rất ngoạn mục. 

Truyện Dài

(Tiếp theo kỳ trước)

Bỗng Hằng nghe tiếng xụt xịt, thì ra mẹ Dũng đang khóc. Bà khóc thương con dâu?  Khóc vì nhớ thương Dũng hay bà khóc tủi cho thân phận của bà và bé Diễm trong tương lai? Đợi cho bà khóc một lúc, Hằng ngồi xuống cạnh bà và nói: _ Thôi bác đừng khóc nữa!  Mọi chuyện đã qua rồi.  Bác phải vui lên, giữ gìn sức khoẻ  để sống với bé Diễm đến khi nó lớn và đi đại học chứ?  Bác có mệnh hệ nào, tội nghiệp Diễm nó sẽ buồn lắm!!!  Hằng dìu bà đứng lên, bà cụ nắm chặt tay Hằng rồi đứng dậy lau nước mắt than với Hằng: _ Tôi bạc phước quá cô ạ!  Khóc chồng; khóc dâu rồi lại khóc con… Còn lại hai bà cháu một già một trẻ thơ.  May mắn lại có được cô giúp đỡ an ủi.  Nếu không có cô bên cạnh chắc tôi cũng buồn mà chết dần chết mòn mất… Cứ nghĩ tới con bé Diễm mồ côi cả cha lẫn mẹ tôi đứt gan đứt ruột ra từng khúc.  Hằng không nói gì thêm nữa, nàng chỉ im lặng nhìn ảnh Trang trong giây lát, rồi quay sang nói với bé Diễm: _ Thôi mình đi về đi bé Diễm.  Trời cũng sắp tối rồi.  Bà cụ và bé Diễm líu ríu đi theo Hằng.  Cả ba người đều im lặng.  Trời về chiều mặt trời đã xuống dần nhưng vẫn lảng vảng có vài áng mây hồng tô điểm cho vẻ đẹp hoàng hôn của tiểu bang Florida, nổi tiếng về ánh sáng mặt trời. Cả ba đi về tới đầu dãy nhà thì gặp một người đàn ông, mặc quần jean xanh đậm và cái áo thung đen, đầu đội mũ đang đi ngược về lối ra đường cái.  Bé Diễm chạy lăng  xăng đằng trước la lên. _Bố… bố... Cô Hằng ơi!  Bà nội ơi, bố con kìa! Cả bốn người cùng đứng lại cách nhau khoảng chục thước, bà cụ hét lên: _ Dũng! Dũng đó phải con đó không? Đúng, người đàn ông đó đúng là Dũng.  Dũng đã trở về bằng xương bằng thịt sau một thời gian mất tích.  Dũng chạy nhanh lại chỗ ba người đàn bà già trẻ, đang đứng chết trân nhìn chàng.  Dũng ôm bé Diễm, chạy lại cầm tay mẹ và quay sang phía người phụ nữ đang đứng bên cạnh mẹ chàng.  Dũng ngạc nhiên vì người phụ nữ kia chính là Hằng, người mà chàng đêm nhớ ngày mong.  Hình ảnh người phụ nữ này đã ngự trị trong tim chàng cả năm nay trong thời gian chàng nằm chữa bịnh ở xứ người, không liên lạc được với bạn bè, gia đình và công sở. Dũng nghĩ về mẹ và con gái thì ít mà nghĩ tới Hằng thì nhiều.  Chàng luôn luôn nghĩ chắc Hằng đã đi lấy chồng rồi.  Hằng đã lấy Quân, Dũng buồn và tủi thân vô cùng.  Mỗi khi chàng nghĩ đã mất Hằng vĩnh viễn… Nhưng trời ơi, không thể tưởng  tượng và ngờ được rằng Hằng của chàng đang đứng đây, đứng bên cạnh mẹ và con của chàng như ruột thịt.  Chàng có nằm mơ không?  Dũng rời tay con và mẹ của chàng, Dũng chạy lại ôm lấy Hằng trước mặt mẹ và con của chàng, Hằng nhìn Dũng và bật khóc.  Dũng hỏi: _Hằng sao em lại ở đây?  Trời ơi, anh có nằm mơ không?  Cả ba đi đâu về vậy? Không chờ ba người trả lời Dũng nói tiếp: _Anh về chuyến bay trễ nên gọi taxi về thẳng nhà.  Không phone mẹ vì sợ mẹ lo, mừng, lái xe nguy hiểm.  Khi về đến cổng thấy bảng đề bán nhà, và trong nhà tối thui, anh mất hết chìa khoá nên không vào nhà được.  Anh cứ tưởng mẹ và bé Diễm dọn đi đâu rồi.  Anh đau lòng quá chưa biết tính sao ngồi đợi hơn cả tiếng, nóng ruột vô cùng.  Sau cùng anh định ra hotel ở đỡ rồi mai trở lại gọi người bán nhà hỏi thăm chi tiết về mẹ và bé Diễm.  Bây giờ anh không thể ngờ là được gặp cả ba người ở đây...  Cảm ơn trời… Cảm ơn trời… Cả bốn người tíu tít cười trong nước mắt, vừa tủi thân, vừa vui mừng kéo nhau về nhà.  Dũng tắm rửa, còn bà cụ với Hằng và bé Diễm sửa soạn bữa cơm tối.  Bữa cơm đoàn tụ thật vui vẻ và ồn ào dù chỉ có bốn người, tiếng cười trong tiếng nói.  Dũng kể cho cả nhà nghe chuyện chàng bị bỏ rơi lại trong chuyến công tác săn tin. Dũng nói chàng bị thương nặng ở chân và bả vai ...nhưng may mắn không có viên đạn nào vào chỗ nguy hiểm, sau đó lại thêm viên đạn ở đùi làm chàng ngã gục xuống mê man đến khi tỉnh dậy, thấy chàng đang nằm trong nhà một người dân địa phương cứu giúp.  Họ nói thấy chàng nằm trên mô đất, không có ai ở đó... Chàng còn thoi thóp thở nên họ mang chàng về nhà.  Vợ chồng và hai người con thay phiên nhau săn sóc chàng.  Cũng may mắn cho chàng là không có viên đạn nào kẹt lại trong cơ thể, chỉ xuyên qua, máu ra nhiều, nhưng tự động đông lại, khô vết thương nhưng không chảy máu nữa... Gia đình họ đã giúp chàng bằng cảnh sống thiên nhiên, thuốc thang do họ chế biến, đúng là số chàng chưa tới ngày tử.  Nên trời sinh trời dưỡng, họ chữa theo lối gia truyền của họ và Dũng đã tỉnh lại.  Vết thương sưng tấy và bắt đầu làm độc, đau đớn vô cùng nhưng sau rồi cũng từ từ lành lại, những vết thương tuy lành nhưng những cái sẹo lồi ra trông thấy, chàng nhìn gầy và đen nhưng không đến nỗi nào. Dũng kể tiếp: _Mẹ và Hằng biết không, đến khi thật sự đã khỏi hẳn, anh lại không biết làm sao liên lạc với những nơi có thẩm quyền để họ giúp đỡ đưa anh trở về Mỹ.  Vì vậy, anh cứ chần chờ ở lại và đóng kịch yếu đuối để họ không giao anh cho phía bên kia.  Đến khi anh sống với họ cho họ sự tin tưởng và quý mến anh, tuy không nói và không hiểu  được ngôn ngữ lạ, nhưng anh để ý học lõm bõm tiếng của họ và cố gắng lấy cảm tình làm cho họ quý mến, họ đã giúp đỡ anh ra khỏi nơi nguy hiểm.  Khi vào được khu đóng quân của Mỹ, anh nói rõ anh là ai nhưng giấy tờ bị thất lạc hết.  Tuy vậy họ lục hồ sơ thấy anh bị mất tích, họ liên lạc và tìm cách đưa anh trở lại Mỹ.  Anh về tới Hoa kỳ gặp sếp của an, họ cũng giúp anh trong tuần lễ làm lại giấy tờ giúp thêm sáu tháng lương để trở về nhà.  Anh sẽ nghỉ ở nhà sáu tháng, sau đó nếu anh muốn làm việc lại thì đến gặp họ… Ngưng một lát như đang suy nghĩ điều gì, Dũng quay sang Hằng trìu mến hỏi: _Còn em, nói cho anh nghe sao em lại ở đây?  Em đến ở đây bao lâu rồi?  Còn mẹ sao mẹ lại treo bản bán nhà?  Mẹ tính dọn đi đâu? Dũng hỏi dồn dập như vậy, không ai biết phải trả lời trước sau ra sao.  Mẹ Dũng vẫn im lặng, nước mắt chảy vòng quanh đôi má nhăn nheo, già nua theo tuổi đời đầy lo âu buồn phiền khắc khổ của bà.  Bà im lặng tỏ ý để cho Hằng trả lời Dũng trước.  Hằng nhìn mẹ Dũng vài giây rồi quay sang nhìn Dũng nàng nghẹn ngào nói: _Em coi tivi tin tức vô tình có thấy hình của anh vài phút.  Em cứ nghĩ đó như đang xem phim, nhưng em nhìn thấy rõ ràng anh bị bắn quỵ xuống…và đó là tin tức thực sự về chiến trường đang diễn ra ở IRAQ chứ không phải là phim ảnh. Em vội vàng gọi phone cho bác hỏi ngay cho chắc chắn thì đúng là như vậy.  Em lo cho bác và bé Diễm quá, nên em xin phép ba mẹ cho em sang Florida để phụ giúp bác và bé Diễm trong hoàn cảnh neo đơn này.  Một phần trong em vẫn không muốn tin đó là sự thật nên em vẫn mong chờ và nuôi hy vọng… Nhưng thời gian qua, không được tin tức gì của anh cả.  Coi như anh đã mất tích luôn.  Gần đây, em có về thăm ba mẹ em, và em đã xin phép ba mẹ cho em mang bác và bé Diễm về ở chung với gia đình em, vì anh mất tích hai bà cháu ở đây, một già một bé thơ làm sao xoay sở?  Ba mẹ em cũng nghĩ như vậy và vui vẻ bằng lòng ngay.  Vì vậy, em quay trở lại Florida hỏi ý kiến bác, bác cũng đồng ý chỉ có giải pháp đó là tốt nhất cho tương lai bé Diễm và cả nhà em sẽ phụ bác chăm sóc bé Diễm thay cho anh…  Trong thời gian qua, em đã lo tất cả những giấy tờ cần thiết cho bác và bé Diễm, em quyết định bán căn nhà này, gom hết tiền mở acount Saving cho bé Diễm dùng tiền khi cháu đến tuổi vào đại học.  Em đã cùng bác dọn dẹp và thu xếp tất cả mọi việc để chuẩn bị thứ Hai tuần này rời Florida. Mẹ Dũng thấy Hằng đã im lặng bà vội nói tiếp theo: _Mẹ tưởng con đã chết, vì tương lai bé Diễm nên mẹ đã đồng y quyết định bán nhà cửa và dọn về Cali ở với cô Hằng.  Không có con, mẹ mệnh hệ nào thì đã có cô Hằng thương lo cho nó… Tháng trước, cậu Quân cũng đã đến tận đây thăm mẹ và bé Diễm.  Cậu ấy tử tế lắm con ạ... Cậu ấy cao ráo, đẹp người, tốt tính, cậu ấy còn vui vẻ dặn mẹ, nếu cần gì cậu ấy thay con lo tất cả.  Mẹ thật không ngờ, lúc gặp hoạn nạn ai cũng tử tế với gia đình mình ... Cũng nhờ vậy mẹ đỡ buồn khổ và được an ủi rất nhiều. Nghe xong hết tất cả câu chuyện do Hằng và mẹ chàng kể lại, Dũng quay nhìn Hằng nửa như muốn hỏi thêm điều gì cho rõ thêm câu chuyện.  Nhưng ánh mắt chàng lộ vẻ ghen hờn, Hằng nhìn thấy rõ nên vội đỡ lời tiếp tục câu chuyện dỡ dang của mẹ Dũng: _Anh Quân muốn em trở về Cali và ảnh có hảo ỷ thay anh lo cho bé Diễm, nhưng em đã cảm ơn và từ chối.  Anh Quân đã ở lại đây một đêm và hôm sau về lại Cali.  Em và bé Diễm ngủ chung phòng và nhường phòng anh cho khách. Nghe xong, Dũng sững sờ cảm động.  Chàng không thể tưởng tượng được mọi chuyện xẩy ra như một giấc mơ.  Chàng cũng không ngờ Hằng lại có lòng từ tâm như thế và lại có thể yêu chàng nhiều đến hy sinh cho gia đình chàng như vậy. Dũng dụi mắt nhìn Hằng đắm đuối, chàng yêu Hằng vô tả.  Chàng không ngờ gặp tai nạn cả năm trời, đời của chàng lại thay đổi, đã dành cho chàng có được một cuộc đời hạnh phúc đến thế này sao?  Khuôn mặt Dũng vui mừng rạng rỡ, ánh mắt sáng ngời niềm tin tưởng và hãnh diện. Tràn đầy tình yêu và chàng cảm thấy Hằng đáng yêu quá đi thôi.  Bữa cơm chiều qua đi, mẹ Dũng và bé Diễm đi ngủ sớm.  Dũng và Hằng vẫn còn ngồi ở phòng khách nói chuyện.  Hằng tỏ vẻ rất nghiêm chỉnh khi ngồi nói chuyện với Dũng, làm Dũng ngạc nhiên.  Nhưng chàng cũng tế nhị, không vồ vập vội vã, chàng dịu dàng ướm lời thử ý Hằng: _Anh thấy em mệt rồi, chúng mình đi ngủ sớm nghe em? Hằng gật đầu đứng lên, nàng dịu dàng: _Anh đi nghỉ đi, em ngủ trong phòng bé Diễm.  Sáng mai chúng mình còn phải đi làm giấy tờ lại. Bây giờ anh trở về mọi chuyện đều thay đổi hết và tất cả phải lo lại từ đầu. Nói xong Hằng lại ôm nhẹ bờ vai Dũng và nàng đi về phía căn phòng bé Diễm.  Dũng vội chạy theo nói: _Em cứ ngủ trong phòng của anh, để anh ngủ trong phòng bé Diễm được mà. Hằng đáp lời: _Thôi em ngủ đâu cũng được…"Good night" anh! Hằng vào phòng đóng cửa khoá cẩn thận.  Dũng đi về phòng, chàng sững sờ và ngượng nghịu trước thái độ của Hằng đối với chàng.  Tuy rất nhớ, và muốn có Hằng để ôm ấp nhưng bây giờ chàng thấy không khí thay đổi khác lạ.  Chàng đâu dám sàm sỡ với Hằng được. Hằng vẫn đẹp tuy có hơi gầy, thái độ của nàng có vẻ trầm lặng và lạnh lùng.  Khuôn mặt đăm chiêu, đôi mắt mệt mỏi như mất hồn dù vẫn đẹp, vẫn trong sáng như lần đầu chàng gặp.  Cả đêm Dũng thao thức, chàng không hề chợp mắt.  Hồi chiều chàng mừng rỡ khi gặp lại Hằng, nhưng Hằng lại có vẻ lạnh nhạt… Tại sao Hằng đã vì gia đình Dũng về ở đây?  Sống gần một năm để lo mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà chàng, nếu Dũng không trở về, Hằng sẽ gánh vác chuyện gia đình cho Dũng.  Như vậy có nghĩa là Hằng đã thực sự rất yêu thương chàng và có thể nói là yêu kinh khủng lắm nên mới vì chàng, Hằng đã hy sinh tất cả để lo cho người thân trong gia đình của Dũng khi chàng không còn.  Điều đó đã cho thấy nàng có một trái tim vĩ đại vô cùng, nàng là một phụ nữ có căn bản đạo đức và từ tâm.  Nàng không giả dối trước mặt người yêu, đóng kịch với gia đình chàng.  Rõ ràng là nàng rất tốt, rất chung thuỷ và đàng hoàng, nàng hành động như thế quả thật nàng đã yêu chàng thực sự.  Nhưng lại chữ "nhưng" sao nàng lại lạnh lùng thờ ơ khi gặp lại chàng?  Với bao nhiêu ngày tháng khóc lóc nhớ thương?  Tại sao vậy?  Theo như mẹ chàng và Hằng kể thì Hằng đã thẳng thừng từ chối tình yêu và sự nồng nàn của Quân ...  Hằng chỉ một lòng nghĩ tới mẹ và con của Dũng để lo cho họ được vẹn tròn.  Bây giờ Dũng đã trở về từ địa ngục, thay vì vui mừng đoàn tụ, nàng lại buồn thiu, trầm lặng… Phụ nữ thật khó hiểu quá.  Suy nghĩ mong lung, rồi chàng thiếp đi lúc nào không hay. Về phần Hằng, khi vào phòng nằm vật xuống giường, nàng xúc động, ngạc nhiên và vui mừng khi thấy Dũng trở về.  Nhưng sau bữa cơm chiều, tự nhiên trong tâm hồn nàng lạnh băng, trống vắng… Nàng cảm thấy nhớ cha mẹ và thương Quân vô cùng.  Nàng ân hận thật sự về thái độ và hành động nhầm lẫn của nàng trong tình yêu.  Dũng và nàng đã nói yêu nhau và cho nhau tất cả.  Đúng...nhưng bây giờ, trong một giây phút bất ngờ, thức tỉnh cơn mê, nàng mới nhận ra Quân là một người đàn ông đáng kính, đáng yêu.  Quân đã cư xử cao thượng đúng mức của một người quân tử.  Quân mới là người thật sự yêu nàng, chàng vị tha và rộng lượng.  Vì yêu Hằng, Quân đã hy sinh tất cả, chấp nhận thiệt thòi chịu đựng đau khổ để vun vén tình yêu.  Không hờn ghen.  Không tỏ thái độ giận dữ, tiểu nhân, không chấp nhất hẹp hòi.  Quân quả thật rất độ lượng… Hằng cảm thấy đối với Quân nàng rất có lỗi.  Phải, nàng có lỗi và tràn đầy ân hận.  Nàng đã hiểu.  Với Dũng và nàng chỉ là mối tình mù quáng yêu cuồng sống vội.  Đam mê tình yêu nhục thể.  Hằng chợt giận nàng và ghê tởm chính bản thân mình.  Nàng cảm thấy nàng dơ bẩn không xứng đáng với tình yêu cao cả của Quân dành cho nàng.  Hằng quá xấu hổ với chuyện của Dũng và nàng.  Nàng tự trách thầm, tại sao nàng lại có thể làm chuyện bốc đồng trong tình yêu như vậy và có thể dễ dàng xa ngã trong chốc lát như vậy, để rồi mê muội… Cho đến bây giời nàng mới ý thức được những chuyện không nên làm thì đã quá trễ rồi… Nàng xấu hổ với Quân, với cha mẹ, và ngay cả với mẹ của Dũng.  Nàng cảm thấy nàng  quá tệ và ghê gớm vô cùng. Nàng nghĩ tới chuyện ăn nằm với Dũng khi xưa mà nàng rùng mình sợ hãi. Chỉ  mong cho trời mau sáng để giao lại những công việc của gia đình Dũng lại cho Dũng lo rồi  nàng sẽ vĩnh biệt! Không vương vấn với Dũng, nàng không có gì ân hận hay tiếc nuối vì thời gian hai người quen nhau quá ngắn ngủi và bồng bột. Tình yêu giữa Dũng và nàng đâu có thể gọi là mối tình tuyệt vời, mà trái lại, chỉ thấy đáng khinh bỉ ghê tởm cho cả hai.  Hằng bàng hoàng khi nghĩ lại những ngày đã qua… Mong sao cho trời mau sáng, Hằng thiếp đi trong giấc mơ mỏi mệt và sợ hãi.

--------oOo---------

Sáng hôm sau, Dũng dậy sớm, chàng giúp mẹ lo bữa ăn sáng, vừa giúp mẹ, vừa chuyện trò vui vẻ. Hằng bước ra trong bộ đồ Jean thể thao bó sát , Dũng cười và chào hỏi ngọt ngào: _Hằng, tối qua em có ngủ ngon không? Hằng cười không trả lời, chỉ gật đầu và nói với mẹ Dũng. _Con chào bác, bác làm gì đấy?  Để con phụ với. Mẹ Dũng đon đả: _Không sao cô, tôi xong rồi.  Nấu nồi bún bò huế và làm ít bánh ướt ăn với chả lụa.  Cô sẵn sàng ăn sáng chưa?  Diễm đâu rồi? Bé Diễm trong phòng chạy ra: _Thưa bà nội con đây. Cả nhà ngồi vào bàn ăn sáng.  Dũng liếc mắt nhìn Hằng, nàng vẫn tỉnh bơ ăn uống một cách tự nhiên.  Nàng ăn ngon lành, không è dè ngượng nghịu. Nhìn cử chỉ của Hằng tự nhiên như vậy cũng đủ cho Dũng biết, bao nhiêu ngày Hằng đã ở đây với mẹ chàng.  Nàng đã quen rồi và coi nơi đây như nhà của nàng, tình  thân thiện giữa mẹ chàng và Hằng không còn gì trở ngại.  Chỉ không hiểu tại sao, nàng lại lạnh nhạt với Dũng.  Mẹ Dũng cũng nhìn thấy Hằng có thái độ khác lạ.  Bà thầm nghĩ có lẽ Dũng mới về.  Hằng e dè ngượng ngùng nên giữ kẽ, không vồ vập chăng? Hằng ăn xong phụ dọn dẹp với mẹ Dũng.  Dũng cũng phụ làm chung cho nhanh.  Mẹ Dũng dành rửa bát đĩa, Dũng nói với Hằng: _ Thôi em lên đây cho anh coi hết những giấy tờ gì em đã làm cho mẹ anh và bé Diễm.  Hằng gật đầu và đi vào phòng lấy chiếc cặp da trong đựng giấy tờ ra bàn ăn ngồi xuống.  Nàng lôi hết những giấy tờ ra nói với Dũng: _Đây là giấy nhà BANK mà em đã mở Saving acount cho bé Diễm trong đó có tên của mẹ anh, đây là giấy xin chuyển trường, giấy này là giấy chuyển tiền già về Cali của bác, v.v.  Còn đây là giấy ký hợp đồng bán nhà.  Trong sáu tháng nếu chưa  bán được ký lại nếu muốn.  Còn riêng vé máy bay, hôm nay mình sẽ gọi cancel hai vé của mẹ anh và bé Diễm.  Em giữ lại vé của em, mình nói rõ lý do họ sẽ thông cảm hoàn cảnh đặc biệt của anh mà trả lại tiền cho mình anh ạ. Ngưng một lúc Hằng nói tiếp: _Ngày mai em vẫn về Cali đúng như dự định, anh ở nhà nhớ gọi người mua xe luôn dùm em cho mẹ anh.  Tất cả em giao lại cho anh.  Anh nói  rõ lý do họ sẽ biết ngay. Họ cũng sẽ thông cảm cho gia đình anh, về chuyện anh chết đi sống lại, mất tích, nay lại trở về, ai cũng sẽ ngạc nhiên hy vọng họ sẽ không làm khó dễ anh đâu. Hằng nói một hơi và nàng cười thật tươi thật vô tư. Dũng im lặng lắng nghe, sau giây lát chàng từ tốn nói với Hằng: _ Anh cảm ơn em đã lo chu đáo mọi việc.  Cảm ơn ba mẹ em dù anh chưa được hân hạnh gặp mặt hai bác.  Nhớ cho anh gửi lời cảm ơn anh Quân, một người đàn ông quân tử.  Anh thật lòng rất kính trọng và quý mến… Ngừng vài giây, Dũng nói tiếp: _Hằng, sao em không ở lại vài ngày với anh?  Anh mới về, em lại bỏ anh đi ngay sao? Hằng trả lời: _Không được anh ạ, em phải về.  Em đã nói với ba mẹ, chúng em sẽ về Cali ngày mai.  Em cũng đã ở đây lâu rồi.  Nay bất ngờ anh trở về được thật là mừng.  Tối qua em đã điện thoại báo tin vui anh đã đột ngột trở về cho ba mẹ biết, ông bà mừng lắm.  Ba mẹ em có gửi lời chúc mừng cùng anh và bác.  Thật may mắn anh đã về đoàn tụ với gia đình... Ngày mai em sẽ trở về Cali, chuyến bay lúc mười một giờ trưa. Dũng nhìn Hằng đau khổ.  Chàng muốn nói với Hằng nhiều lắm nhưng kẹt mẹ đang ngồi kia.  Dũng im lặng đi lại phía Hằng rồi nói nhỏ vừa đủ cho Hằng nghe: _Em ra vườn với anh, cho anh nói chuyện với em được không? Hằng đứng lên theo Dũng ra vườn.  Cả hai cùng ngồi xuống cái ghế xích đu nơi mà cách đây không lâu, Quân đã ngồi tâm sự với Hằng.  Dũng trầm giọng mở đầu: _Hằng em làm sao vậy?  Tại sao khi anh mất tích, vắng mặt thì em lại hết sức chu đáo mọi bề để lo cho gia đình anh?  Hành động đó của em, chứng tỏ là em yêu anh nhiều lắm.  Bây giờ anh trở về thì em lại lạnh lùng?  Chắc mẹ và con anh đã không làm gì em buồn lòng?  Anh gặp lại em trong nhà anh, đó là giấc mộng đẹp anh không bao giờ dám nghĩ tới.  Khi nhìn thấy em đứng cạnh mẹ, anh thật sự quá vui mừng không sao tả xiết được.  Anh thấy một tương lai sáng lạng cho cả gia đình anh nói chung và cá nhân anh nói riêng.  Bây giờ mới gặp lại, em nỡ bỏ anh ra về ngay  sao?  Em cũng thờ ơ không nói một lời nào với anh?  Dù một lời hứa hẹn chờ đợi trăm năm?  Em cũng không cho anh biết anh có hy vọng chờ em trở lại một ngày nào không? Hẳng nhìn đôi chim sẻ vừa bay về tổ trên cây vải.  Chúng ríu rít kêu chí choé như đang cùng nhau tâm sự.  Trầm lặng trong giây lát, Hằng quay lại nhìn bầu trời ảm đạm sắp chuyển mưa rồi chậm chạp trả lời: _Anh Dũng, em thật hồ đồ lãng mạn.  Em cứ tưởng em yêu anh… Thật lòng mà nói, lần đầu và lần thứ hai, khi gặp anh và em trở về Cali, em nhớ thương anh rất nhiều và không quên anh được!  Cũng vì vậy em đã nói thẳng với Quân và từ hôn.  Sau đó một tháng, em đợi cho tâm hồn bình lặng, em đã nhất quyết chọn anh và sẽ gọi anh để báo tin vui của chúng mình.  Nhưng rồi, em đã nghe tin anh mất tích… Em rất đau khổ và thương anh nhớ anh vô cùng.  Thương anh bao nhiêu em đổ dồn hết tình thương đó vào cho mẹ và con anh.  Em quyết định bỏ tất cả lo và giúp đỡ gia đình anh để bù đắp tình yêu của anh dành cho em.  Em cũng thật sự thương bé Diễm và mến bác.  Em không suy tính xa gần vì chỉ nghĩ anh đã chết.  Cũng vì vậy, em thấy mình cần phải giúp đỡ bác và lo cho bé Diễm...  Nhưng hôm nay anh trở về, em không còn lý do gì để ở đây và gia đình anh cũng không cần em giúp nữa ... em phải trở về với gia đình em để không còn áy náy với lương tâm.  Anh hãy để em về, em còn nhiều chuyện phải làm, mà em đã bỏ bê bấy lâu nay vì gia đình anh.... Dũng nhìn Hằng đau khổ.  Chàng biết và đã hiểu… thế là hết.  Tất cả đã chấm dứt mối tình thác loạn của hai người, cúi đầu xuống, hai bàn tay đan ngón nắm chặt lấy nhau, Dũng nói giọng thành khẩn: _Em quyết định xa anh, anh đành chịu.  Anh đâu có quyền bắt em phải yêu anh.  Anh biết em thiệt thòi về đủ mọi phương diện nếu em chọn lấy anh?  Anh biết như vậy, nhưng anh vẫn hy vọng ở tình yêu em đã dành cho anh.  Bây giờ anh đã nhìn thấy rõ và hiểu sự khác biệt chênh lệch giữa anh và em.  Chúng ta khác biệt quá  nhiều… Hằng à, anh mong em hiểu dù cho “vật đổi sao dời” anh vẫn yêu em và sẽ ôm ấp mãi niềm hy vọng viễn vông, đành phải chấp nhận xa nhau.  Anh phải xa em nhưng xa em với đầy sự tôn kính và quý trọng.  Anh mãi mãi luôn nhớ ơn tấm lòng ngọt ngào bao la của em đã dành cho anh và gia đình anh… Hằng nói: _ Khi nghĩ lại sự việc bồng bột của em với anh, em tự thấy xấu hổ quá.  May là anh đã không coi thường đánh giá em là loại người đàn bà xô bồ, lãng mạn.  Em cảm ơn anh.  Bây giờ em cảm thấy ngượng với chính em... Dũng vuốt vai Hằng như người em gái và ngọt ngào an ủi: _Em đừng nghĩ như vậy đau lòng cả hai em ạ.  Anh nhiều khi cũng tự trách mình sao lại cư xử với em không đứng đắn lúc ban đầu gặp gỡ.  Em tha lỗi cho anh.  Dù mai này xa em nhưng anh luôn mong em nhớ và hiểu rằng trong đời anh, em là người đàn bà mà anh quý trọng nhất.  Mai em cho phép anh đưa em ra phi trường tiễn chân em lần cuối.  Anh sẽ luôn luôn cầu nguyện cho em khoẻ mạnh và hạnh phúc ... Hằng cười nhẹ nàng nói như trong mơ: _ Tương lai? Em chưa biết ra sao.  Em sẽ làm gì trong cuộc sống?  Em thật sự không phân biệt được chữ yêu và hạnh phúc nữa anh.... Em chỉ biết “đời là bể khổ và tình là giây oan.”  Không còn gì trong cuộc đời làm cho em thích thú hay buồn phiền nữa anh ạ.  Cảm ơn anh đã hiểu ý em… Không giận em ... Dũng nhìn Hằng trìu mến hỏi: _Mai anh đưa em ra phi trường là đúng rồi.  Anh chắc chắn phải tiễn chân em lần cuối chứ? Hằng rất hồn nhiên cất tiếng cười trong trẻo.  Nàng đứng lên, nói với Dũng:  _ Thôi mình vào nhà đi anh, kẻo bác trông.  Em còn phải đi soạn đồ đạc chuẩn bị sớm mai còn về.  

Author: Chau Pham

Share This Post On
Wedding Photo, Engagement Photo, Birthday, Outdoor,
Share This