ÐÊM THÁNH VÔ CÙNG

SILENT NIGHT, HOLY NIGHT... images (24) Hồ Đinh Từ thời trung cổ về sau, nhất là tại Âu Châu, lễ Giáng sinh được tổ chức rất long trọng và vĩ đại. Trong mùa lễ, khắp nơi đều có lập những sân khấu lộ thiên để các đoàn văn nghệ của giáo hội trình diễn các tiết mục của Thánh kinh. Nhờ vậy, nghệ thuật diễn tuồng, kịch của Âu Châu được phát huy và quảng bá rộng rãi. Tinh thần Noel trên kéo dài tới cuối thế kỷ XVIII mới bị bãi bỏ. Dù vậy, tới nay vẫn còn nhiều phong tục xa xưa được chấp nhận, như niềm tin rằng trong đêm Giáng sinh, ma quỷ và các phù thủy không thể nào hãm hại được ai, ví đó là đêm bình an, hoan lạc của thế nhân. Ngoài ra, nếu đêm Giáng sinh nhằm vào mùa trăng non, thì năm tới dân chúng làm ăn phát đạt, trúng mùa. Ngày Giáng sinh gặp nắng ráo thì cả năm tới mưa thuận gíó hòa. Trong đêm Giáng sinh, nam nữ rủ nhau đi hái lộc non của các cây nguyệt quế, trường xuân, đào kim chướng, chùm gởi… qua niềm tin lộc sẽ mang tới hạnh phúc cho họ. Trong lúc mọi nhà, kể cả kẻ ngoại đạo, đều có tiệc tùng rất vui vẻ. Từ sau đệ nhị thế chiến, bánh Buche de Noel đã trở thành một thực đơn quen thuộc, không thể thiếu trong bữa tiệc của đêm Giáng sinh. Về bánh có hình khúc củi, cũng từ tập tục có từ thời trung cổ truyền lại, để con cháu nhớ lại thuở xưa khắp Âu Châu, mọi người đều phải dùng củi để đốt lò sưởi trong dịp sinh nhật Chúa. Đây cũng là thời kỳ lạnh nhất trong năm, nên mọi ngưòi vừa đốt củi để sưởi, vừa ngồi quanh bếp lửa hồng để cầu xin ơn trên ban phước lành. Ngoài ra, còn phải kể tới món Gà lôi hay Gà tây, được mang từ Tân Thế Giới về Tây Ban Nha từ thế kỷ thứ XVI và theo thời gian đã trở thành món ăn quen thuôc hằng ngày nhưng cũng là đặc sản trong đêm sinh nhật Chúa. Tuy cũng thuộc Âu Châu nhưng nước Nga với lãnh thổ rộng nhất hoàn cầu, chạy dài từ Âu sang Á nên khí hậu có tính cách đại lục. Mùa Đông ở đây cũng đặc biệt với những lớp tuyết trắng phủ đầy từ mặt đất lên cả mái nhà, còn mặt trời thì như ngái ngủ, làm cho cảnh vật khắp nơi buồn hiu quạnh quẽ. Trước đây, người Nga theo Chính thống giáo và lịch riêng của mình, nên hằng năm đón Giáng sinh vào ngày 6-7/1. Hiện Liên Bang Nga đã xài lịch Gregorian, nên đón Giáng sinh cũng như các nước khác. Theo truyền thống, người Nga có tục kiêng cữ ăn uống trước đêm giáng sinh, trong đó có rượu Vodka và đường bị cấm tuyệt. Thời gian này, mọi người chỉ ăn bánh Sochniki làm bằng đậu, được chiên bằng dầu thảo mộc và uống nước lạnh. Tới 7 giờ tối đêm giáng sinh, khi mà khắp nước Nga mọi người nhìn thấy một ngôi sao nhỏ xuất hiện trên bầu trời xám đục, lập tức mọi người cầu nguyện. Sau đó, quay quần bên bữa tiệc Giáng sinh sau kỳ ăn kiêng, mà người Nga coi như một biểu tượng của 40 năm, Moses đã dẫn dân Do Thái đi trong sa mạc mịt mù. Thời kỳ này, người Nga nào cũng đều làm việc từ thiện.christmas-tree-festive-russia-snow-tree-favim-com-136138 Tại Canada, thời tiết cũng lạnh lẽo như bên Nga nhưng tuyết có rơi cũng chỉ là lất phất vừa đủ rắc một vài lớp đá mỏng lên trên vạn vật, rồi dần tan ngay khi có ánh nắng mặt trời. Bởi vậy, khách du phương khi tới đây gặp mùa Giáng sinh, bỗng thấy mình vô tình lạc vào cõi thần tiên, giữa rừng cây hằng xanh của các pho truyện cổ tích, mà các nghệ sĩ Âu Mỹ thường ca tụng là Pine, holly, mitlatoe. Ở đây, đâu đâu cũng tràn ngập hàng hóa dành cho ngày Giáng sinh, tất cả đều rạng rỡ dưới màu sắc của mọi màu. Đêm Giáng sinh tại đây thật an bình, mọi người sau khi dự lễ nhà thờ về, đều quay quần bên bàn tiệc với gia đình, bè bạn, trong ánh lửa bập bùng của lò sưởi và các đèn màu mờ ảo từ các cành thông nơi góc nhà. Ai cũng vui vẻ hạnh phúc, nâng ly chúc tụng lẫn nhau, mặc cho ngoài trời giá lạnh căm căm và tuyết rơi như mưa bụi, nhưng vẫn có những kẻ không nhà hay lỡ bước lang thang. Thánh địa của Thiên Chúa giáo là vương quốc Vatican, tuy lãnh thổ nằm trong kinh đô Rome của Ý Đại Lợi nhưng từ năm 1929, đã được Musolini ký lệnh công nhận là một quốc gia độc lập, bất khả xâm phạm. Tại đây, từ đầu thế kỷ thứ IV sau TL, tòa thánh La Mã đã xây Đại giáo đường St. Peter giữa kinh thành Rome và quảng trường Thánh Phêrô, có sức chứa hằng trăm ngàn người. Tất cả đều uy nghi tráng lệ và vĩ đại, không nơi nào có thể sánh kịp từ trước tới nay. Trong đêm Giáng sinh, người Ý cũng như các tín đồ hành hương ngoại quốc, đều tụ tập về đây. Lễ hội kéo dài suốt đêm, mọi người vừa hành lễ, vừa vui mừng chúc tụng, ăn uống, nhảy múa ca hát. Đồng thời, với nhiều chương trình ca nhạc được diễn ra khắp nơi tại Via, đồi Aventine, nhà nguyện Sixtine, quảng trường Campitelli… với các ban nhạc trứ danh bất hủ của Villa Lobos, Beethoven, Brahms, Ravel, Janacer và Stravinsky.alotin.vn_1404274396_huongptp20121212173638623_3 Tại Hoa Kỳ, những người di dân Anh đầu tiên đã mang lễ hội Giáng sinh vào đây và được tổ chức lần đầu vào năm 1686 tại Boston nhưng tới năm 1856 mới được Quốc hội công nhận là quốc lễ. Tuy nhiên, tất cả các kỷ lục liên quan tới lễ Giáng sinh đều phát hiện tại Mỹ, cũng là nước đứng đầu thế giới xử dụng cành thông trong mùa lễ. Nữu Ước chẳng những là trung tâm kinh tế số 1 của Mỹ, mà còn là kho hàng bách hóa khổng lồ, đường phố cửa tiệm buôn bán suót ngày đêm, với sản phẩm mới, hàng thời trang và đồ chơi trẻ con tràn ngập thị trường. Trong lúc đó, các chương trình hòa tấu, văn nghệ dành cho mùa Noel được trình diễn liên tục, khắp các trung tâm buôn bán Rockerfeller, Radio Music Hall, Carnegie Hall… Ở đây, đêm Giáng sinh cũng như giao thừa, mọi người tụ tập tại các nơi công cộng như đại lộ Madison, đường số 5, các đại vũ trường trong khách sạn Plaza, Rockerfeller, Waldorf, Astoria, Time Square… để ăn uống, nhậu nhẹt, khiêu vũ, ca hát suốt đêm. Ở Anh, hầu hết các chuyến tàu điện, tàu điện ngầm, các loại xe chuyên chở công cộng đều luôn đầy nghẹt người suốt ngày đêm 24/12, vì ai cũng hối hả về đoàn tụ với gia đình trong đêm Giáng sinh, một lễ hội quan trọng nhất trong năm, hơn cả ngày tết dương lịch. Theo tập quán lâu đời tại Anh thì ngày Chủ nhật trước lễ Giáng sinh, mọi người tụ tập tại các nhà thờ để hát thánh ca. Trong lúc đó, có nhiều người đi hát dạo trên đường phố cũng như ở nhà quê, để quyên tiền giúp cho các cơ quan từ thiện. Trong nhà, ngoài phố nơi nào cũng trang hoàng cây Giáng sinh với những gói quà tặng. Nhật là quốc gia tuy 90% theo Phật giáo nhưng lại hưởng ứng nồng nhiệt lễ Giáng sinh. Với các gia đình theo đạo Thiên Chúa, bữa tiệc nửa đêm được tổ chúc rất long trọng, ngoài món gà tây nhồi thịt, còn có sò và ngổng, uống với rượu Saké hâm nóng. Tóm lại, từ xýa đã bày ra nhiều tập tục để mừng lễ Giáng sinh, vừa mang tính chất đạo lẫn đời. Tuy nhiên, trên hết vẫn là tinh thần bác ái mà Chúa Jesus đã mang đến cho nhân loại hơn 20 thế kỷ qua. Tiệc, quà hay thiệp Giáng sinh đều mang nội dung chúc lành, giống như chân lý của thiên chúa “phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó, vì nước trời là của họ…“. Tóm lại, tinh thần Giáng sinh là “tình thương thế nhân chân thật“, thiếu nó, con chiên chỉ thuần túy là người giữ đạo mà thôi. Trong ý hướng sống đạo đúc trên, năm thánh 2000 vừa qua đã có hơn một tỷ người Thiên chúa giáo hướng về Tòa Thánh Vatican ở La Mã để sám hối hầu đón nhận hồng ân. Trước đây, năm thánh được cử hành 50 năm một lần. Ngày nay, thời gian là 25 năm. Đức Giáo Hoàng Phao Lồ II đã chính thức phát động năm Thánh 2000, mở đầu đệ tam thiên kỷ cho giáo hội Thiên Chúa Giáo La Mã. Nhiều kỷ niệm năm toàn xá 2000 mang tính cách thiêng liêng và đầy ý nghĩa như đúc chuông năm THÁNH do chính đương kim Giáo Hoàng đã đến chủ tọa lễ đúc chuông năm thánh vào ngày 19-3-1995 tại xưởng đúc Marinelli ở thị trấn Agnone, miền trung nước Ý thực hiện. Chuông đúc bằng đồng, nặng 5 tấn có đường kính 2 m. Điêu khắc gia Armando Marinelli là người trang trí. Chuông được treo tại quảng trường Thánh Phêrô và đánh vào đêm 31-12-1999, báo hiệu bắt đầu thiên kỷ thứ ba. Bưu ảnh hành hương thánh địa về nguồn, cũng đưọc Tòa Thánh thực hiện từ những bức danh họa, xuất bản tại Đức từ thế kỷ XIX, gồm các địa điểm mà Chúa Jesus sinh ra, lớn lên và hành đạo như Bethlehem (nơi Chúa ra đời), Nazareth, hồ Tiberrias, thánh địa Jerusalem và núi Tabor. Tất cả các địa danh trên, hiện nay đều nằm trong lãnh thổ Do Thái và Palestine. 1- TÌM HIỂU NGÀY GIÁNG SINH: download (20) Dù cho có dùng bất cứ một thứ ngôn ngữ nào trên thế giới như DIES NATALIS DOMINI (La Tinh), Il Natale (Ý), Noel (Pháp), La Navidad (Tây ban Nha, Mễ), Weihnacht (Đức), Rozh Destro Krista (Nga), Christmas (Anh, Úc, Hoa Kỳ…), lễ Giáng Sinh (VN)… tất cả đều mang chung nghĩa, chỉ ngày “sinh nhật Chúa”. Về niên lịch Chúa ra đời, các thánh kinh không hề nhắc, mãi tới khi hoàn thành kinh đô Rôma của đế quốc La Mã, Linh mục Dionysius Exignus mới xét lại lịch sử, tính năm Chúa ra đời, nhằm năm 754 trước tây lịch (TTL) và lấy đó làm mốc thời gian đầu tiên của kỷ nguyên mới. Sau này, những nhà làm lịch tính lại, thấy sai xuất 4 năm nhưng vì sự việc đã thuộc vào quá khứ hơn 14 thế kỷ qua, nên đành chấp nhận. Thật ra, nguồn gốc lễ Giáng sinh đầu tiên bắt nguồn từ các lễ hội dân gian của người La Mã, qua chu kỳ hằng năm vía thần Mặt Trời và Thổ Tinh. Tại vùng Trung Đông trước Thiên chúa giáng sinh, cũng đã có nhiều lễ hội mừng mùa đông chấm dứt. Tập tục này truyền vào Âu Châu và rất được các nước phương Bắc ưa chuộng vì không mấy ai thích cảnh mùa đông băng giá lạnh lẽo, ngày ngắn đêm dài. Việc đón mừng Chúa giáng sinh cũng có nhiều khác biệt, trước khi nhân loại thống nhất như bây giờ. Căn cứ vào giáo sử, trong ba thế kỷ đầu (STL), giáo dân mừng sinh nhật vào ngày lễ Ba Vua (6-1). Riêng giáo hội Đông phương (Chính thống giáo) vẫn còn giữ tới ngày nay, còn giáo hội tây phương (Tòa thánh La Mã) từ năm 353 (STL), thời vua La Mã Constantino chọn ngày 25-12 cho tới hôm nay. Đây cũng là sự phù hợp với ngày 25-3 hằng năm là lễ mừng Đức Mẹ thụ thai Chúa rất hợp lý, theo thời gian biến tuần lễ cuối cùng của tháng 12 dương lịch thành một lễ hội thu hút,vui nhộn và đầy ý nghĩa nhất của Ky tô giáo. GIÁNG SINH TRONG VĂN NGHỆ: add Từ thời trung cổ, khắp Âu Châu hằng năm vào mùa Giáng sinh đều lập ra các sân khấu lộ thiên, để các đoàn văn nghệ lưu động biểu diễn các vở kịch soạn theo những tình tiết trong thánh kinh. Nhờ vậy, nền kịch nghệ của tây phương đã phát triển mạnh trong giai đoạn này, cho tới đầu thế kỷ XVIII mới chấm dứt phong trào kịch diễn thánh kinh. Trong lãnh vực văn chương, qua hàng chục thế kỷ đã có nhiều tác phẩm viết về ngày Giáng sinh nhưng theo nhận xét của văn học sử tây phương, thì tác phẩm “ON THE MORNING OF CHRIST’S NATIVITY“ của thi hào Anh quốc Milton (1608-1674) hay nhất, nên đã được phổ biến rộng rãi khắp thế giới, chẳng những về giá trị nghệ thuật mà còn mang tính chất trung thực vì tác giả là tín đồ Tân giáo. Về âm nhạc, ngoài bài hát “Silent night” của một linh mục người Áo năm 1818 nổi tiếng, dù từ thế kỷ XVI đã có nhiều bài hát về Giáng sinh như “Lucas Le Moigne, Barthélémy Aneau, Nicolas Sabely” song song với những thánh ca Giáng sinh của Michel Corrette (1709-1795), Louis Claude D’aquin (1694-1772), Claude Balbastre (1729-1799). Theo tài liệu thì bài thánh ca “Jesus, ánh sáng muôn dân” của thánh Hilerio là bài hát đầu tiên về Ky tô giáo vào thế kỷ thứ 4 (STL). Từ thế kỷ thứ 13 (STL) mới có nhiều bài thánh ca vui nhộn bằng tiếng Latin, trong đó nổi tiếng là bài “Adeste Fideles”. Tại VN trước kia, cũng có bài hát “Đêm đông lạnh lẽo“ của nhạc sĩ Hải Linh rất được ưa thích và phổ quát. Cũng đã có nhiều phim ảnh kể lại cuộc đời của Chúa Jesus như “Ben Hur” do đạo diễn Fred Nibro thực hiện, có trình chiếu tại VN vào các năm 1932-1934. Truyện phim phỏng theo quyển lịch sử tiểu thuyết của nhà văn danh tiếng “Lewis Wallace” thực hiện tại các thành phố cổ tích liên quan tới cuộc đời Chúa Jesus như Jesusalem, Bethlehem, Nazareth… trong lãnh thổ của Do Thái và Palestine. 2- NHỮNG TẬP TỤC VỀ NGÀY GIÁNG SINH: Từ cái đêm huyền thoại đó vào năm 1 sau tây lịch, giữa cánh đồng mông quạnh của thành phố nhỏ bé Bethlehem thuộc đất Vua David, theo thánh kinh là nơi Chúa Jésus Christ ra đời. Thành phố này hiện thuộc lãnh thổ của Palestine, điểm hành hương và đất thiêng của tín đồ Thiên Chúa giáo trên khắp thế giới. Vùng này trước đây gọi là Ephrath, nằm cách kinh thành Jerusalem về phía nam chừng 9 km. Xa hơn nơi Chúa ra đời về phía lục địa Âu Châu là Via Francigena, tên gọi của một con đường thời trung cổ, nơi các quốc gia phương bắc kể cả Anh Cát Lợi dùng để tới vương quốc Y Pha Nho cũng là nước Chúa thời đó, để hành hương từ năm 944 sau tây lịch (STL). Việc này có ghi trong những trang nhật ký du hành (travel diary) của Tổng giám mục Sigerico thành Canterbury (Anh quốc), kéo dài từ thế kỷ thứ XI đến XIV (STL). Đây là con đường quan trọng vì đã ghi đầy dấu ấn cũng như nhiều huyền thoại có liên quan tới sự phát triển của Ky tô giáo. Do trên, Tòa Thánh La Mã đã quyết định dựng lại con đường hành hương thời trung cổ trên, để cho bốn nước Anh, Pháp,Thụy Sĩ và Ý, chuyển bốn hòm thánh tích của nước mình về Vatican trong ngày kỷ niệm năm toàn xá 2000. Lịch sử vốn là một sự tái diễn vô thường, ngày giáng sinh của Đức Chúa Jésus cũng theo dòng đời biến chuyển càng lúc càng phong phú và sôi động, dù tựu trung nhân loại cũng chỉ nhắm vào mục đích “ tôn vinh đấng toàn năng, toàn thiện” đã đem tình thương và nhân ái tới cho mọi người. HUYỀN THOẠI VÀ TẬP TỤC VỀ MÁNG CỎ: Theo truyền thuyết, chính Thánh Francois là người đầu tiên sáng tạo MÁNG CỎ vào năm 1223 (STL), khi ông từ quê chuagiangthehương tại Assie thuộc tỉnh Pérouse (Y Pha Nho) tới dẫn dắt con chiên trong ngôi làng Greccio miền sơn cước. Đêm giáng sinh năm đó, ngài cử hành lễ Misa trong khu rừng, trước một hang động nơi đặt bàn thờ Chúa là cảnh thật với máng cỏ và đàn cừu đang vô tư gặm nhắm thức ăn. Theo thời gian, miền Greccio trở thành một Bethlem thứ hai trong tâm trí những người theo Thiên Chúa giáo và cũng từ đó khắp Âu Châu lan tràn toàn thế giới, ước vọng sáng tạo khung cảnh đêm thánh vô cùng thân thương và quen thuộc mau chóng thành công và tiếp tục tới ngày nay. Bao nhiêu thế kỷ qua, cứ tới mùa Giáng sinh, các tín dồ Ky tô lại làm máng cỏ trong cảnh Chúa sinh ra đời. Nhưng tùy theo tập quán của mỗi dân tộc, nên không máng cỏ nào giống nhau. Tại thành phố Naples của Ý vào thế kỷ XVIII, nghệ thuật làm máng cỏ tại đây nhờ có Vua Charles III và triều thần chú trọng nên đã đạt tới đỉnh cao của thời hoàng kim và trở thành một mốt thời thượng trong mọi giới. Nghề làm máng cỏ từ đó cũng phát triển khắp Âu Châu và Hội chợ máng cỏ mỗi năm lại được khai mạc vào tháng chạp tại Khu Canebière ở Marseille (Pháp), tại đây bày bán đủ thứ các pho tượng các Thánh nhỏ nhắn xinh đẹp, bò cừu lừa thời xưa luôn cả tưọng cư dân của miền Provence là nơi nổi tiếng làm máng cỏ. Ngày nay, trong các viện bảo tàng tại Naples, Trapani, Munich... đều có chưng các máng cỏ lịch sử của mọi thời. Tại miền nam nước Ý, các ngư phủ ở Amalfi đặt máng cỏ trong động Bích Ngọc dưới làn nước xanh, trong khi đó vùng Lombadie cạnh hồ Majeur, giữa biên giới Ý-Thụy Sĩ, hằng năm vào đêm 24-12, các thợ lặn đặt tượng Chúa trong một máng cỏ làm bằng chiếc vỏ sò lớn ở độ sâu 23m. CÂY THÔNG: nhung-dieu-dang-kinh-ngac-ve-giang-sinh_23145768 Theo huyền thoại thì vào một đêm đông giá lạnh nơi khu rừng cô tịch, có một chú bé vào xin trọ trong một túp lều nghèo nàn của vợ chồng bác tiều phu và được tiếp đãi tử tế. Chú bé đó là Chúa Jesus, đã đền ơn cho bác tiều phu bằng cách hóa phép biến cành thông có đầy các trái vàng bạc. Đây cũng là cây thông đầu tiên trong mùa Giáng sinh. Còn cây Noel (Sapin) xuất xứ từ Bắc Âu, được quân Thụy Điển mang vào Đức trong cuộc chiến Guerre de Trentes Ans (30 năm). Đến thế kỷ thứ XIX, thông vượt biển Manche vào Anh quốc rồi theo công chúa nước này là Mercklembourg tới Pháp khi theo chồng là công tước Orléans. Từ đó về sau, thông được mọi người xem như là một biểu tượng của lễ Giáng sinh, được trang hoàng với đèn hoa và các đồ vật đủ màu sắc. Theo thống kê của Nha Kiểm Lâm Hoa Kỳ, thì hằng năm dân Mỹ tiêu thụ trên hai triệu cây thông đưọc trồng trong các trang trại tư nhân. Tại Bạch Cung ở Hoa Thịnh Đốn, mỗi năm đều có lễ dựng cây thông lớn nhất trên đất Mỹ, do chính tay Tổng Thống và đệ nhất Phu Nhân trang hoàng. ÔNG GIÀ NOEL: Cách đây hơn 100 năm, tờ nhật báo The New York Sun đã đăng bài trả lời câu hỏi của cô bé Virginia “ông già Noel có images (26)thật hay không?” trong đó có đoạn: “... tất nhiên là ông già Noel có thật. Đó là một sự thật hiển nhiên như tình thương, lòng bác ái, sự thành kính không thể thiếu trên hành tinh chúng ta…” Từ đó, bài viết này đã được dịch ra trên 20 thứ tiếng và đưa vào chương trình bậc đại học Mỹ, ngành báo chí. Theo truyền thuyết, giám mục thành Myra, sinh tại Thổ Nhĩ Kỳ năm 279 sau tây lịch (STL), nổi tiếng vě những hoạt động bác ái, vì vậy đã đưọc phong thánh bổn mạng cho trẻ em vào thế kỷ IX (STL). Tại các quốc gia Anh, Mỹ gọi ông là Santa Clauss, xuất phát từ St. Nicholas Sinterklass. Lúc sinh thời, ông hay bố thí tiền bạc cho trẻ con nghèo, có một lần đã bỏ những đồng tiền vàng từ ống khói xuống các đôi bít tất của ba cô gái nghèo, treo bên lò sưởi… Khởi đầu tập tục trẻ con treo vớ trên đầu giường để nhận quà của ông già Noel trong đêm Giáng sinh. Tại Hoa Kỳ, huyền thoại về ông già Noel sống ở vùng Bắc cực, với công việc duy nhất là theo dõi mọi trẻ em trên thế giới để coi ai tốt, xấu. Ông già Noel có một xưởng với nhân công toàn là những chú lùn, chuyên chế tạo đồ chơi cho trẻ con, vì vậy đến mùa Giáng sinh, trẻ con khắp nơi viết thư về xin quà. Vào đêm 24 tháng 12, ông già Noel ngồi trên xe chở đầy quà, do đàn tuần lộc kéo, bay trên trời tới từng nhà phát quà cho trẻ con. Từng nhà, ông mang theo một gói quà lớn, theo đường ống khói vào nhà. Do trên, các em đều đi ngủ sớm trong đêm lễ, với hy vọng thức dậy sẽ có đầy quà trong đôi bít tất treo trước giường. Theo bưu điện Hoa Kỳ, hằng năm đã nhận hằng chục triệu bức thơ của trẻ em nghèo gởi ông già Noel tại bắc cực xin quà và dĩ nhiên các em sẽ được các ông già Noel giả của các hội từ thiện tới nhà cho quà. GÀ TÂY: Còn dược gọi là gà lôi, turkey hay Dinde, được các nhà thám hiểm từ tân thế giới (Châu Mỹ) mang vào Âu Châu từ thế kỷ XVI. Năm 1521, Hernan Cortes chiếm Mễ tây Cơ và lấy giống gà này mang về Tây ban Nha. Người Pháp gọi gà mái tây là Poule d’Inde hay là Dinde, còn gà trống là Dindon vì lúc đó Âu Châu lầm tưởng Tân thế giới là Ấn Độ. Tại Pháp, gà mái tây lần đầu được đưa vào bàn tiệc cưới của vua Charles XIX vào năm 1570. Từ đó, gà tây được coi như món ăn của Hoàng gia và giới thượng lưu, trong các ngày lễ, yến tiệc và đặc biệt là bữa ăn tối đêm Noel.download (21) Ngày nay, gà tây là món ăn thông dụng, nhất là tại Hoa Kỳ. Gà tây còn được dùng trong lễ Tạ ơn theo truyền thuyết vào năm 1621 khi linh mục Pilgrim, đi tàu Mayflower tới vùng Tân Anh Cát Lợi. Trong đêm tổ chức Lễ tạ ơn, thổ dân tại đây đã tặng ông một con gà tây. Tập tục này được giữ tới ngày nay và trở thành món ăn truyền thống, không thể thiếu được trong bữa tiệc đêm Noel. Ngoài ra, còn phải kể tới chiếc bánh Buche de Noel có hình khúc củi, xuất xứ tại các gia đình Âu Châu thời trung cổ, đã dùng củi đốt suốt đêm trong lò sười, để chống lại băng giá mùa Đông và cầu phước lành. Bánh trở thành món ngọt trong tiệc giáng sinh từ sau thế chiến II, làm bằng bột, đường, bơ, kem và chocolat. Cùng hiện diện trong mùa Giáng sinh với cây thông, hang đá, còn có Hoa giáng sinh (Christmas Flower) mà VN gọi là Hoa trạng nguyên và hoa rất đặc biệt vì hoa là lá, có màu đỏ hay vàng bao quanh cụm hoa. Mùa giáng sinh năm 1818 tại một nhà thờ nhỏ thuộc làng Oberndorf, nằm giữa những rặng thông quanh năm tuyết phủ ở miền Tyrol nước Áo. Đây là một ngôi làng yên tĩnh trầm lặng, trong đó có linh mục Mohn, ngoài việc giảng đạo, Ông còn là một thi sĩ thường sáng tác những bài thơ về tôn giáo và được người bạn thân vốn là giáo viên trong làng tên Franz Gruber phổ nhạc. Năm đó như bao năm qua, ngày Giáng sinh lại về trong ngôi nhà thờ bé nhỏ nhưng thật buồn vì đã vắng tiếng phong cầm, vì cây đàn quá cũ nên phải đem sửa chữa. Để làm bớt nỗi cô tịch trong đem thánh vô cùng, vị linh mục và những con chiên trong làng đã hợp ca bài hát “Silent night, holy night, all is calm, all is bright...” do chính Mohn vừa sáng tác và được Franz phổ nhạc. Từ đó, bài hát trên lan truyền khắp nước Áo và những miền lân cận rồi cả hoàn cầu trong đêm Giáng sinh, với đủ mọi ngôn ngữ của con người. Tại Châu Âu, khi chờ đón lễ nửa đêm, ngồi quanh ánh lửa bập bùng, nơi nơi bông tuyết rơi trắng lạnh, các cụ thường kể cho con cháu nghe câu chuyện cảm động về bài hát giáng sinh trên cũng như tác giả đã sáng tác, cho mãi tới năm 1830 mới được nhà vua nước Saxe đưa ra ánh sáng. Mùa giáng sinh năm nay lại tới, đêm NOEL đang về trong khung trời giá lạnh tuyết rơi và nỗi lo lắng của thế nhân về một cuộc thế chiến hủy diệt nhân loại, đang chực chờ bùng nổ tại Trung Đông, bán đảo Triều Tiên và Thái Bình Dương vào những ngày gần đây, trước sự hung hăng khiêu khích của Tàu đỏ, Ba Tư, Bắc Hàn… Nhưng mặc kệ, vì xưa nay trên thế giới, từ các thành phố, đô thị, tới những làng quê biển xóm, từ Nữu Ước, Luân Đôn, La Mã, Ba Lê, Bá Linh, Đông Kinh, Tân Gia Ba, Hồng Kông… cho tới Sài Gòn, Hà Nội trong xã nghĩa thiên đường, nơi nào cũng mỗi ngày mỗi thêm nhộn nhịp, từ đầu tháng 12 dương lịch cho tới nửa đêm 24 thì hầu như mọi người từ tín đồ cho tới kẻ ngoại đạo, đều đổ xô ra đường, giữa muôn sắc lập lòe của đủ loại pháo và ánh sáng rạng ngời của những ngôi sao trên trời, để cùng đón mừng đêm Giáng sinh huyền diệu, “đêm thánh vô cùng.” Nay Giáng sinh lại sắp về trên quê người, ngoài trời gió đông hiu hắt lành lạnh, khiến kẻ ngoại đạo càng thêm cô đơn và thèm bữa Réveillon năm nào còn sống tại Phan Thiết. Trên bầu trời đen đặc, dường như đã thấy xuất hiện một ngôi sao sáng rực rỡ. Bắt chước thế nhân, ta đón chào niềm vui bất tận để mừng đêm Chúa ra đời và chúc một mùa Giáng sinh an lành đến với tất cả mọi người. Chợt đâu có tiếng ai đang hát bản “Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời”, khiến đang vui bỗng ngậm ngùi thương nhớ quê hương. Xóm Cồn Hạ Uy Di Mùa Giang Sinh 2015 HỒ ĐINH

Author: Chau Pham

Share This Post On
Wedding Photo, Engagement Photo, Birthday, Outdoor,
Share This